Tôi đi học ( 7 )

Dạo này mình ham đọc hơn viết mà cũng chẳng kiếm được đề tài gì để viết nữa . Bao nhiêu năm bệnh rũ rượi chưa khi nào khỏi bệnh hoàn toàn , cứ  thử  tưởng tượng nhà thơ Hàn Mặc Tử  bệnh như thế nào thì mình cũng bệnh giống  ông ấy thôi .

Mệt quá ! cái kiếp nhân sinh này mệt quá !  Ta vẫn cứ  chìm đắm trong cái vọng tưởng của Trời Trăng Mây nước . Một ngày ghé qua nhà sách rồi cầm cuốn Truyện Kiều lên đọc chơi thôi không ngờ lướt qua một câu thơ mà nó khiến mình chú ý đến lạ thường  câu thơ  số 1790…gì đó .

Sen tàn cúc lại nở hoa

Sầu dài ngày ngắn đông đà sang xuân

Cái lối diễn tả cảnh và  cách dùng từ  ngữ  của cụ Nguyễn Du đẹp lạ thường . Sen tàn có làm cho ta cảm thấy buồn và sao xuyến không . Sen loài hoa của mùa hạ , cái mùa cho dù không phải đẹp nhất trong năm nhưng nó lại là mùa nồng nhiệt nhất tươi nhất  phơi phới nhất .Mùa hạ  mùa của tuổi trẻ của những khao khát và ước vọng và ít có cảnh sắc hay từ  ngữ  nói cảnh tàn tạ của mùa hè vậy mà cụ ND lại tả cảnh tàn tạ của mùa hạ qua hình ảnh đẹp nhất của nó là hoa sen loài hoa của mùa hạ.

Chung quy lại thì câu thơ trên ý nói thời gian một năm trôi qua qua hình ảnh bốn mùa : Mùa hạ đi mùa thu tới rồi đến mùa đông sắp hết và ta lại bước vào mùa xuân . Bốn mùa vận hành trên cõi thế gian vô thường này cứ  như  vậy mãi , cuộc đời quá ngắn và thời gian thì quá nhanh như  bông hoa  tươi tốt rồi tàn tạ trong chỉ một ngày .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: