Archive for July, 2011

Thu Luyến Tiếc

Tắt dần kỷ niệm mặt trời

Không còn xanh nữa lá tươi thuở nào

Gió miên man thổi rì rào

Làm vương trên mặt , tuyết màu lạnh tanh.

Không còn gợn sóng trong mương

Nơi đây nước đã đóng băng hững hờ

Ồ không, không có chuyện gì

Đã từng hiển hiện bao giờ ở  đây.

Vòm cây như  cánh quạt quay

Như  trầm tư  đứng , thả bay lá vàng

Thế này hẳn tốt hơn chăng

Nếu xưa em đã không thành vợ anh

Tắt dần kỷ niệm yên lành

Ôi , điều chi lại tới nhanh thế này

Hẳn là về kịp đêm nay

Mùa đông gió buốt tuyết dày tràn lan

Không ai nói cho em đâu là ngày cuối cùng của mùa thu . Em cầm câu thơ đi suốt nắng hanh và heo may . Gặp vàng đơn vài bông cúc sót , ngỡ cúc cũng như em , lẻ loi tự đầu mùa …

Đã hứa trả buồn vương về phía ưu tư , chỉ mang vào thu đôi ba nỗi nhớ . Cũng bởi con tim dại khờ khó bảo , khúc giao mùa vừa cất lên , chân đã giẫm lên lời chưa kịp cũ . Hay bởi lá vàng rơi làm em mê muội ? Ôm cả những lắng đọng bốn mùa vào tình tự mênh mang.

Xin đừng nói sớm mai là mùa đông . Em sẽ chẳng kịp đâu – buông lời tạ lỗi . ôi! Mùa Thu ! Mùa Thu! Bao nhiêu điều đành im lặng sẻ chia . Biết thu hiểu cả điều em không nói…

Sao không ai chỉ cho em đâu là ngày cuối cùng của mùa thu . Để câu giao mùa : Khoảnh – lặng – bên – nhau….

Mùa Thu cũ

Gió heo may theo lá bay về

Xào xạc rơi trên từng mái phố

Ngày xưa cây đã từng hay mơ mộng

Lá hồng phai nhạt thấp thoáng bên thềm

Nắng nhạt nhòa bay ngang vạt áo

Níu kéo chi một bóng hồng xa

Lá rơi kia có bao giờ trở lại

Cây bây giờ tiếc nuối vì chờ nhau

Mùa thu xưa đã là mùa thu cũ

Muà của ước mơ , của những yêu thương

Của cây kia từng một đời đứng đợi

Lá vàng phai nhạt bay mãi không về

Cát bụi rồi cũng trở về cát bụi

Ước chi cho mùa thu cũ quay về

Cây bây giờ héo mòn nỗi nhớ

Biết lá có còn như  thuở ngày xưa

Giá em đến sớm hai ngày

Bông lan trắng khỏi phải thay lá vàng

Giá em đừng vội sang ngang

Cây vụng cách hẳn mơ màng ngàn năm

Giá em đừng nghĩ xa xăm

Cây sấu ấy vẫn mãi nằm nhà anh

Giá em đừng có buông mành

Cây đa ấy sẽ không thành cô đơn

Giá em đừng tính thiệt hơn

Con đường ấy cứ xanh rờn cỏ may

Giá em đến muộn hai giây

Lối ngõ nhỏ hẳn rơi đầy trăng khuya

Giá em đừng có nhân chia

Nửa ao còn lại anh kìa đọi em

Nửa đời hãy ngoái lại xem

Hai năm mươi vẫn khát thèm tình yêu .

Leave a comment »

Khúc tình xuân

Tôi có chờ  đâu , có đợi đâu

Đem chi xuân đến gợi thêm sầu

Với tôi, tất cả đều vô nghĩa

Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau

Phu tọa nhàn song túy nhãn khai

Lạc hoa vô số há thương đài

Sinh tiền bất tận tôn trung tửu

Tử  hậu thùy kiêu mộ thượng bôi?

Xuân sắc tiệm thiên hoàng điểu khứ

Niên quang ám trục bạch đầu lai

Bách kỳ đãn đắc chung triêu túy

Thế sự  phù vân chân khả ai

Lim dim nhấp chén bên song

Nhìn ra hoa rụng chất chồng trên rêu

Sống mà uống chẳng bao nhiêu

Chết rồi , ai xách rượu theo rưới mồ?

Thời gian giục tóc bạc phơ

Chim Hoàng Oanh chẳng thể chờ xuân phai

Suốt ngày muốn được say thôi

Sự  đời như  thể mây trôi , thật buồn

 

Tết năm nay đến muộn nhưng qua đi cũng nhanh. Mấy ngày rôm rả cũng qua đi . Chaò nhé , những ngày đông dài lê thê, giá lạnh. Xuân đến , mọi thứ đều bừng lên . Đã bắt đầu có mưa. Chưa nhiều đâu nhưng vào lúc gần tối hay đêm về thì mưa xuống như làn sương bay chỉ đủ làm ướt mềm vai áo.Mọi vật nhạt nhòa trong làn khói hư ảo , lãng đãng , cả đất trời trắng đục một màu sữa. Láo váo câu được , câu mất lao xao đâu đó , lúc gần lúc xa. Chuyện nhà ấy tết này con cháu về đông đủ , chuyện ở phố chiều hai mươi tám đã cháy hạt bí vì nghe đâu hạt dưa bên Tàu có chất phoocmon, rồi chuyện mua sắm , ăn uống…Chuyện gì cũng mới mà cũng cũ quá rồi .

Tôi đi trên con đường làng quê vừa quen , vừa lạ. Khắp nơi , thấp thoáng chỗ xanh, chỗ vàng lún phún của mạ non , đậm đà của ngô và mơn man của rau , cà , bí , mướp. Ở đâu cũng nghe mùi ẩm ướt ngai ngái , nông nã lại thấy say say , của những luống khoai tây mới dỡ , của những sợi khói lam bay trên mái rạ , cả hăng hắc , ngọt ngào của su hào , bắp cải…

Ngoài kia , những mảnh ruộng còn trơ lại mấy gốc đào phai xù xì sâm sẫm . Gần hơn nữa là các vườn xuân . Mấy ngày giáp tết rét đậm vường hông nhà ai đó đơm nụ rồi mà chững hẳn lại , những nụ non gai góc sắc tím sẫm, bây giờ đâm lên tua tủa. Vô số hoa chúm chím ngậm sương như  nụ cười thiếu nữ. Mùi thơm dịu bay xa thoang thoảng, có lúc lại quyện với sương nồng , tan dần vào nắng nhẹ . Bên kia đường luống thược dược nhà ai cũng còn vô số hoa , đỏ  sẫm , vàng , tía , hồng rực rỡ. Trong đám lá xanh ấy , lấp ló những nụ tròn vo bụ bẫm khiêm nhường cúi đầu như  đang kéo tết dài thêm chút nữa.

Cây bưởi già trong góc vườn của mẹ đã bật ra bao nhiêu là nụ , hoa . Chỉ vài hôm nữa những cánh hoa trắng xoá sẽ rụng đầy lối đi . Những cánh trắng mềm mại đậu cả vào vai áo , nằm im lìm trên lớp lá rụng ẩm ướt , hờ hững đậu cả trên sân mạ mới gieo. Hương bưởi thanh tao như  gọi , như  mời.

Mùa xuân đến lạ , mấy cây xoan già nua như  bị bỏ quên ở xó vườn cũng đổi khác không ngờ. Giống xoan có sức sống thật diệu kỳ. Đến tiết kinh chập , những cành khô khẳng suốt mùa đông cũng bung ra cô số lộc  non xanh mịn như   những cái chân mèo, chân chó . Lá non chưa ra thì hoa xoan đã nở , xòe ra ở đầu cành thành những tán tím lăn tăn , lăn tăn…Người già có kinh nghiệm thì bảo hoa xoan độc lắm , mùa hoa xoan nở nhiều muỗi vô cùng , đàn gà con khúm núm rúc đầu vào cánh gà mẹ để tránh rét.

Gần rằm tháng giêng tết vẫn còn rơi rớt trong mỗi mái nhà . Trên bàn thờ buộc bánh mật , bánh gai khô lăn lóc . Mấy gói chè của người ở xa mang về biếu bây giờ mới đem ra uống . Chai rượu mầu cũng chỉ còn lưng lửng. Trẻ con đã đến trường học bài , mà vẫn còn náo nức miếng bánh chưng rán béo vàng trong chảo mỡ. Người già mang chân gà ra coi đoán rủi may , vận hạn . Thời tiết ấm dần lên , người trả phép muộn đứng chờ chuyến ô tô chạy qua làng dừng bánh . Không còn chậm rãi như những ngày đông nữa , hình như  ai cũng vội vàng. Con gà tao tác tìm ổ đẻ trứng , con trâu không bước thong thả mà xuống ruộng kéo cày . Các chị , các bà sau buổi cấy còn rẽ vội xuống đồng hái nắm rau láo nháo , thứ  rau không có tên gọi làm mát lòng ta sau những mâm cỗ tết. Bát canh láo nháo để người đi xa mỗi khi nhớ  về nơi chôn rau , cắt rốn lại thèm thuồng một bữa cơm với bát canh rau đồng và đĩa thịt kho mắm tép nồng nàn hương vị . Ngoài kia từng làn mưa mỏng như  hơi thở vẫn bay bay. Những trách cứ  dỗi hờn bỏ lại trong năm cũ, bây giờ là sự  gần gũi thân mật. Mọi cái như  bừng lên , mới ra , trẻ lại – Ấy là những khúc tình xuân.

Leave a comment »

Không Gian Cuộc Đời

Ta bị  giới hạn trong cái không gian nhỏ bé của wordpress  Thu Quyến Rũ này , dù nó có tồi tàn thế nào đi nữa , ta vẫn yêu cái không gian này .

Ôi! Tình yêu của ta  trái tim của ta , linh hồn của ta

WordPress Thu Quyến Rũ ! Ta yêu em , yêu em biết nhường nào!

Truyện ngắn Khoa Học Viễn Tưởng

Mọi chuyện diễn ra vô cùng mau lẹ .

Crapto lấy hết sức bò xuống thật nhanh , nhưng chưa đến nơi thì đã thấy một trong hai người nằm sóng soài trên cỏ . Người kia cúi sát mặt nạn nhân , nét mặt bình thản, như  không hề có chuyện gì sảy ra.

– Ông đã bị bắt ! Crapto hét to khi anh vừa kịp đến nơi.

Người lạ mặt không hề tỏ ra sợ hãi hay có ý định bỏ chạy . Hắn từ  từ  quay người lại , thản nhiên nhìn nét mặt đầy giận dữ  của Crapto và khẩu súng anh đang lăm lăm trong tay . Crapto đưa một tay bắt mạch người đang nằm trên đất , và trong phút im lặng hoàn toàn , anh áp tai lên ngực nạn nhân . Cuối cùng anh hỏi một cách nghiêm trang:

– Tại sao ông lại giết người này?

– Trong câu hỏi của ông vừa rồi có đến hai điều không chính xác – Người lạ mặt vẫn giữ  nguyên vẻ lạnh lùng – Thứ nhất , tôi không giết anh ta , và thứ hai , đây chắc gì đã là một con người?

Hắn vừa nói vừa lấy mũi giày day day lên trán người chết . Rồi hắn ngồi xuống , lấy trong túi ra vật gì đó giống như cái eke , đo nhanh vài điểm trên mặt nạn nhân , miệng lẩm bẩm:

– Đúng rồi , các góc trên mặt hầu như  không thay đổi!

Crapto lặng lẽ đứng nhìn . Anh không kịp phản ứng để ngăn cản việc làm của người mà anh định bắt giữ  . Thậm chí anh thích thú quan sát người lạ mặt gỡ tay nạn nhân , tò mò nhìn hắn kéo ngón tay cái của người chết cho thẳng ra. Sau đó hắn đứng dậy , phủi bụi hai đầu gối , cúi xuống nói với người đã chết:

– Biến cho nhanh!

Crapto đã nhiều lần tận mắt chứng kiến nỗi kinh hoàng của kẻ sát nhân sau khi vụ giất người sảy ra , đặc biệt là đối với những tên mà giết người không phải là nghề nghiệp chính. Mới đầu là hoảng sợ , sau đó ân hận , dằn vặt . Nhưng lạ thay , trong trường hợp này , kẻ sát nhân không hề tỏ ra hối hận , dù là dấu hiệu nhỏ nhất . Trên khuôn mặt tái nhợt của hắn chỉ thấy toát lên vẻ mệt mỏi , và hình như  sau khi đã không còn quan tâm đến nạn nhân của mình , hắn liền đắm chìm trong một suy nghĩ hắn đang theo đuổi . Một lát sau , như để phá tan bầu không khí yên lặng giữa hai người , hắn dùng mấy lời ngắn gọn khuyên Crapto đừng bận tâm đến người đã chết , cũng như  đừng nghĩ đến việc bảo vệ cái xác chết kia.

– Đằng nào thì sau một giờ nữa nó cũng sẽ không còn nằm đây – Hắn nói và phẩy tay tỏ vẻ coi thường – Nếu  muốn ông hãy cứ  chờ xem.

Crapto chờ thật . Anh và kẻ sát nhân ngồi bên cạnh xác chết một tiếng đồng hồ. Anh  hy vọng trong khoảng thời gian ấy sẽ có ai đó xuất hiện trên đường. Vậy là họ ngồi đó , yên lặng. Kẻ giết người ngồi xoay lưng lại chỗ vừa sảy ra án mạng. còn Crapto không thể rời mắt khỏi xác chết , một khi anh không được phép tin nhưng cũng không được phép coi thường những lời tên giết người đã nói. Thế nhưng mọi chuyện lại diễn ra đúng như  vậy . Crapto nhìn thấy cái xác chết , chỉ cách anh hai mét thôi , tự  nhiên biến mất, lớp cỏ chỗ đó thậm chí không hề bị nát . Anh nhận ra là trong con người mình đang diễn ra cái trạng thái tinh thần mà trong suốt cả cuộc đời anh chưa bao giờ phải chứng kiến. Lúc đầu anh định chạy nhanh đến những bụi cây gần đấy , nhưng sau anh trấn tĩnh lại được. Nói là gần , nhưng chúng cũng phải cách chỗ anh ngồi không dưới một trăm mét . Kẻ giết người vẫn ngồi im như  phỗng . Hình như hắn không thèm để ý đến những gì đang sảy ra sau lưng hắn . Vậy chỉ có thể đặt giả thiết rằng đất đã há mồm nuốt xác chết vào bụng!

Năm phút sau khi xác chết biến đi một cách lạ lùng . Crapto đành phải từ  chối việc tìm hiểu lý do, và anh đồng ý đi theo người lạ mặt mà anh định bắt khi người này ngỏ lời mời anh đến nhà hắn chơi . Crapto lúng túng  bước đằng sau thủ phạm , thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn lên cái dáng cao cao , vừa đi vừa nhảy trước mặt mình , trong lòng nghi nghi hoặc hoặc , không biết mình đi nhằm mục đích gì. Suốt dọc đường , không ai hé răng nói với ai một lời nào. Cuối cùng họ đến một ngôi nhà hai tầng . Đứng giữa phòng khách , Crapto nhận ra ngay rằng , mọi thứ trang bị trong nhà này đã chứng minh những ham muốn nghiên cứu về nhân chủng học của ông chủ gia đình . Crapto được mời ngồi xuống chiếc ghế cạnh mình , còn chủ nhân thì thả mình trên chiếc salon bọc da.

– Có lẽ ông đã hiểu rằng việc bắt giữ  tôi chẳng có ý nghĩa gì – Kẻ giết người lên tiếng trước – Mọi sự  thanh minh cho vấn đề này tôi cũng thấy là không cần thiết , dù rằng nó không tiêu tốn thời gian . Tôi mời ông đến đây không phải để làm việc ấy . Tôi chỉ yêu cầu ông một điều , mà là điều rất quan trọng . Ngày mai tôi không còn ở  đây nữa. Tôi cũng không thể đem theo những tài liệu viết tay của tôi . Nhưng tôi lại muốn , bằng cách nào đó , cất giấu chúng đi . Trong đời tôi đã hai lần nhờ người khác làm việc này . Nhưng trong cả hai lần , những tài liệu đó đều không tìm lại được . Năm nay ông bao nhiêu tuổi nhỉ ? Xin lỗi tôi hỏi điều này.

Crapto chưa đến tuổi 38 , và điều đó hoàn toàn đáp ứng yêu cầu của người lạ mặt . Anh có cảm tưởng rằng người đang nói chuyện với mình còn trẻ hơn. Anh ta giải thích một cách ngắn gọn rằng anh ta hy vọng sẽ nhận lại tài liệu sớm nhất là ba mươi năm nữa , rằng rất có thể  còn muộn hơn , và rằng nội dung của tập tài liệu viết tay này có liên quan đến những công trình nghiên cứu về nhân chủng học , mà do không may mắn , anh ta đã không hoàn thành trong thời điểm lẽ ra phải hoàn thành. Anh ta còn nói thêm rằng có lẽ Crapto sẽ rất ngạc nhiên về thái độ đối sử  như  thế này , song lại cố thuyết phục để anh tin rằng anh ta không phải tội phạm , rằng trong chuyện sảy ra ở bờ sông như  Crapto nhìn thấy , anh ta hành động hoàn toàn mang tính chất tự vệ , vì cuộc sống của mình , và điều quan trọng hơn là anh ta không làm điều gì xấu với cái người đã chết trước khi Crapto nhìn thấy.

Vào những tuần tiếp theo , sau  cuộc đến thăm nhà một người hoàn toàn không quen biết , Crapto cứ  suy nghĩ mãi về toàn bộ sự việc đã sảy ra. Anh không sao hiểu được , tại sao một con người giữ vai trò bảo vệ an ninh quốc gia như anh , đã không chỉ cho phép tên tội phạm nguy hiểm chạy trốn mà còn nhận cất giấu những tài liệu viết tay quan trọng của hắn . Thêm vào đó , anh còn làm việc này vì một kẻ phạm pháp rất cáo già , giúp nó ẩn nấp bình yên vô sự  và hủy được xác nạn nhân bằng một phương pháp mà ngành điều tra chưa hề biết đến.

Nỗi lo lắng trong Crapto càng tăng , khi anh được tin về vụ hai người của thành phố cùng mất tích một cách bí ẩn . May mà tin ấy qua nhanh , sau đó không ai nhớ  nữa . Cũng không ai biết chuyện Crapto đã có mặt  tại nhà một trong hai người ấy trước khi họ mất tích . Chẳng ai đem chuyện này ra trao đổi với anh. Mặc dù vậy trong sâu kín lòng mình , do luôn tự  nhận là nhân chứng tội ác, anh cảm thấy danh dự  bị một vết đen , nên đệ đơn tình nguyện xin thôi việc ở ngành an ninh. Khi không còn phục vụ trong ngành nữa , nhân những lúc rảnh rỗi , anh bắt đầu lục lại đống tài liệu viết tay giữ hộ tên giết người, mà sau đó anh bỗng chốc trở thành tòng phạm , trở thành người giúp hắn chạy trốn thành công . Anh còn nhớ là trong cái ngày lịch sử  đó , khi anh mạnh dạn hỏi họ tên , hắn trả lời: “Tôi là First”.

Tập tài liệu và cái tên không ma nào biết thật giả ra sao , là tất cả những gì Crapto có trong tay , tài sản duy nhất của con người đã ra đi nhưng để lại ảnh hưởng lớn lao làm thay đổi phong cách sống mà Crapto duy trì cho đến ngày nay.

Tập tài liệu viết tay gồm những ghi chép rất cụ thể và chính xác công trình nghiên cứu dựa trên rất nhiều các sự kiện . Suốt mấy năm ròng rã . Crapto bị cuốn hút vào việc đọc tập tài liệu này , và nhờ chúng anh đã hiểu được khá sâu những vấn đề thuộc lĩnh vực nhân chủng học và các khoa học gần gũi nó , để đến cuối cùng , mọi cái rõ ràng đến nỗi anh phải thừa nhận rằng những công trình nghiên cứu của First cần phải được bảo vệ. Tác giả tập bản thảo này không động chạm đến các vấn đề liên quan tới di tích ở những vùng đã được khai thác tài nguyên hoặc tất cả các loại di tích đã khai quật, hang động của thế giới mới , cũ . Ông ta đã sử  dụng những tư liệu mà chỉ một mình ông ta biết. Chúng cho phép ông ta khẳng định sự  tiến hóa của con người trong vòng năm mươi ngàn năm nay. Đó là những kết luận vô cùng táo bạo. Nói một cách chính xác thì đó không phải nhân chủng học nữa. Đây là một cái gì đó rất gần với khoa học về toàn bộ sự phát triển con người. Điều khiến Crapto đặc biệt khâm phục là sự  phóng khoáng của tác giả khi miêu tả cuộc sống của người tiến sử trong hang đông hoặc của người châu Âu trong thời Phục hưng. Cử  chỉ , dáng điệu, tầm vóc , tiếng cười đứt quãng của những người phụ nữ trong thời kỳ đồ đá mới…được tác giả trình bày một cách tự  nhiên , giống như ông đã tận mắt trông thấy , giống như chính ông đã sống trong thời kỳ xa xưa ấy. Tương tự như  vậy đối với các thời kỳ khác của lịch sử.

Thói quen lưu ý đến các chi tiết phụ , vốn trước đây không ít lần mang lại thành công cho anh trong việc phát hiện các vấn đề hình sự  từ  khi chúng còn rất mờ mịt , nay lại giúp anh rất nhiều để đọc và hiểu một lĩnh vực mà cho đến nay anh hiểu biết chưa được bao nhiêu. Cuối cùng Crapto đã mang theo giả thiết của mình và lên đường lần theo dấu vết First.

Công việc trước tiên là phải lần cho ra tiểu sử của người này. Trong tập hồ sơ lưu trữ của cơ quan công an , những số liệu có được cũng tạm đủ. First là một bác sĩ có thời gian tập sự  rất ngắn ngủi. Ông ta xuất hiện ở thành phố này cách đây năm năm, và trong suốt thời gian đó, ông ta không một lần rời khỏi nó.Ông sống một mình , không vợ , không con. Bạn bè có thể đếm trên đầu ngón tay. Đáng chú ý nữa là đi đâu trong thành phố , ông ta cũng cuốc bộ.

Trong số những chi tiết vừa kể trên, có một điều Crapto đặc biệt chú ý và đặt câu hỏi : tại sao một người sống khá đầy đủ về vật chất, thời gian rảnh rỗi nhiều, lại rất ít ngao du?Crapto theo dõi chi li mọi bước đi của First trong thành phố và đã đi đến kết luận thú vị. Sự  di chuyển của vị bác sĩ này trong thành phố chỉ diễn ra theo chu vi hình chữ  nhật. Một trong số những đường cạnh đó chạy qua thung lũng từ  phía tây đến con sông , nơi trước đây anh và ông ta đã gặp nhau sau khi sảy ra vụ giết người. Khoảng cách giữa các đường bắc – nam của hình chữ nhật không vượt qua hai kilomet. First không bao giờ  có mặt ở điểm cuối phía nam thành phố. Thành phố đối với ông ta là một loại nhà tù , trong đó ông bị giam cầm , không hiểu vì tự  nguyện hay làm theo ý muốn của người khác. Điều bí mật ấy cứ mỗi ngày một lớn lên và dần dần nó cũng đến lúc phải lộ ra, làm cho Crapto ít nhiều sợ hãi, bởi nó là sự  bất thường. Trong hồ sơ lưu trữ  của công an , Crapto đã tìm thấy có đến ba vụ nói về “người thành phố mất tích”. Vụ thứ nhất được công bố cách đây 150 năm. Hoàn cảnh của cả ba vụ rất giống nhau.Những người ra đi đều đi vào ban đêm , không mang theo đồ đạc gì cả và sau đó không ai nhìn thấy họ nữa .Crapto cũng đã tìm được rất nhiều điểm chung trong những chi tiết không quan trọng liên quan đến các vụ này. Anh có thể quả quyết đến chín mươi chín phần trăm rằng tất cả những lần gọi là mất tích ấy chỉ liên quan đến một người. Giả thiết này anh có thể đúng đến chín mươi chín phần trăm. Nhưng rồi có một chuyện khác đã chiếm trọn ven đầu óc anh. Đó là câu chuyện về hành tinh Nerayda. Câu chuyện lập tức cuốn hút , và tách anh ra khỏi những vấn đề có liên quan đến con người lạ mặt hôm nào. Sau đó có biết bao nhiêu sự kiện khác ập đến lấp đầy hai mươi năm cuối cuộc đời một sĩ quan công an của mình.

Trong khoảng thời gian dài đó , bộ mặt thành phố thay đổi rất nhiều . Nơi trước đây là ngôi nhà của  First nay đã là bể bơi. Còn Crapto , nay được gọi là ông , cũng đã hai lần dọn đến nơi ở  mới.

Trong những năm tuổi già của mình , người sĩ quan công an đặc biệt thích lui tới một quán ăn , tuy nhỏ nhưng ấm cúng , được xây dựng từ mười năm trước trên một khoảng đất thấp giáp bờ sông , lại ở chính nơi đã diển ra sự kiện khiến ông không thể nào quên được. ngoài một loại bia rất ngon , chỉ ở đây mới bán , và ngoài cái tên cửa hiệu ấn tượng – “Quán tận cùng thế giới” – Crapto hay lui tới đây còn bởi một lẽ sâu xa nữa trong ý nghĩ cũa ông. Nếu quả thật First còn có ý định xuất hiện một lần nữa ở thành phố này , thì hắn nhất định chỉ có thể ló mặt ở đây thôi!Và điều đó đã sảy ra thật . Vào một buổi tối cuối tháng êm ả, First bất ngờ hiện ra trước cửa quán ăn , cứ  như  vừa từ bức tường chui ra. Bước đi của hắn ta không có vẻ gì là dứt khoát . Hắn do dự không biết nên bước chân nào qua cửa , mắt đảo quanh một lượt, và trong đầu đang cân nhắc xem nên đi về phía nào.

Mặc dù đã ở tuổi sáu mươi bảy , Crapto không chỉ giữ  được sự tỉnh táo của đầu óc ; ông rất giỏi tự  chủ bản thân. Chỉ sau vài giây hơi choáng vì sự xuất hiện đột ngột của First , ông đã hoàn toàn lấy lại đươc thế chủ động. Ông biết rất rõ cái gì đang chờ đón mình phía trước . First hầu như  không thay đổi sau ba mươi năm.Crapto vẫy tay ra hiệu , và First lập tức đi lại phía ông , hai mắt nhìn thẳng vào người mình đang tiến đến.

– Ông đấy ư , ông bạn thân mến của tôi? – Hắn reo lên khe khẽ – Tôi vô tình gặp ông ở  đây hay ông có ý chờ tôi?

– Tôi chờ  ông – Crapto cứng cỏi đáp – tôi đã chờ ông từ lâu , chỉ cốt được ông kể rõ cho nghe mọi điều , để ông nhấc khỏi đôi vai tôi cái gánh nặng bí mật mà ông đã quàng lên. Tập bản thảo của ông vẫn được giữ  nguyên theo yêu cầu. Như  ông thấy đấy, tôi già rồi , chẳng còn sống được bao lâu . Vả lại sự trả công của ông chắc hẳn sẽ không to tát.

– Tôi cũng già rồi – First nói – Và cuộc du hành của tôi cũng đang tiến dần đến điểm kết thúc . Tôi sẽ rất ân hận , một khi tôi không có ai để nói về mình trước khi nhắm mắt xuôi tay . Cũng chẳng cần phải nhiều lời làm gì đâu . Tất cả mọi điều tôi có thể gói gọn lại trong hai câu ngắn . Các ông là những con người luôn bị giới hạn bởi thời gian . Còn tôi , tôi bị  giới hạn bởi không gian . Và đó là toàn bộ cốt lõi của vấn đề .

Nói xong , đôi mắt sáng của First thản nhiên nhìn hồi lâu vào đôi mắt Crapto. Lát sau ông ta nói tiếp:

– Cuộc hành trình của cuộc đời tôi đã diễn ra trong thời gian dài hơn của các ông rất nhiều . Nhưng trong không gian thì nó lại ngắn hơn . Giống như  ông , thời điểm tôi buộc phải chấm dứt sự  tồn tại của mình là không tránh khỏi . Cái mà các ông gọi là cái chết ấy đối với tôi nó được xác định bằng một giới hạn không gian .

– Giới hạn đó ở sau con sông kia ư ? – Crapto hỏi . First lẳng lặng gật đầu.

– Phải , chắc chắn nó sẽ diễn ra ở đó . Nói chung thì nó không vượt ra ngoài những cái tháp cao mà ông đang nhìn thấy. Cuộc sống của tôi được giới hạn bằng khoảng không gian , giống như  cuộc đời của các ông được giới hạn bởi thời gian . Tôi có quyền đặt ra giả thiết rằng ông sẽ sống không quá một trăm tuổi . Còn tôi , tôi chỉ còn lại có ba trăm mét chiều dài và năm mươi mét chiều rông. thời gian bao giờ cũng trôi theo nhịp độ vốn có của nó , và đối với con người , một ngày được coi là bất hạnh và một ngày hạnh phúc đều có cùng một khoảng thời gian ngần ấy tiếng đồng hồ . Còn không gian thì không nhất thiết như  vậy . Do một nguyên nhân nào đó , nó có thể bị co lại và có khi người ta đo nó bằng những bước chân . Và thế là nó còn lại ít hơn so với điều ta chờ  đợi.

– Trong trường hợp ấy thì ông làm gì ?

– Tôi phải bỏ đi để sống trong một thời gian khác . Tôi không ngăn cản được sự  co lại của không gian, cũng như  các ông không giữ lại thời gian của mình , bắt nó ngừng trôi . Nhưng các ông có thể kéo dài được sự  sống của mình nhờ tận dụng không gian .” Ông ta đã sống không phải là một mà là mấy cuộc đời liền”, các ông hay nói như  vậy khi định ám chỉ một người đã chu du khắp nơi trên thế giới . chưa kể các ông còn có những hành tinh khác ngoài trái đất để dự  phòng. Còn tôi , tôi “kéo dài” cuộc sống nhờ thời gian . Tôi sống qua rất nhiều thế hệ , nhưng những thế hệ này bị gói gọn trong một lãnh thổ nhỏ mà giới hạn của nó , tôi không thể vượt qua.

Crapto thấy choáng váng đầu óc khi nghe những lời này . Mãi một lúc lâu sau ông mới định thần lại được . Và để phá tan không khí im lặng , ông hỏi First xem các cuộc hành trình của ông ta có xa không.

– Có thể là rất xa , tùy ý – First trả lời – Có thể trở lại với thời gian trước đó của mình , nhưng nó đã được công thêm số năm mà tôi sống trong thời gian khác và gặp lại những người quen cũ , vẫn đang sống . Thường thì tôi không làm việc đó . Nhưng có một lần tôi đã trở về . Tôi kịp nhìn thấy một bà cụ ốm yếu tiều tụy ; Đó chính là người phụ nữ mà tôi đã từng yêu và có với nàng một cô con gái .Rồi tôi cũng đã được gặp con gái tôi . Đấy là một phụ nữ đẹp tuyệt trần , chỉ có điều là nhìn bề ngoài nó già hơn tôi đến mười lăm tuổi . Khi người ta giới thiệu chúng tôi với nhau , con gái tôi đã nói là nhìn tôi cô lại nhớ tới cha cô , một người đàn ông bảnh bao và lịch thiệp . Phải thừa nhận là tôi rất xúc động khi được biết cô con gái Elen đã không quên tôi.

– Thế mọi người không bao giờ nhận ra ông ư ? Thế nào ông chẳng có lúc phải sống giũa những bạn bè và những người thân…

First cười.

– Ngày nay làm gì còn có người tin vào những điều kỳ diệu ! Ngay đến sự so sánh những sự thật hiển nhiên cũng không làm cho nhiều người quan tâm , cho nên số những người quả cảm như ông , thưa ông Crapto thân mến , bây giờ ít lắm . Ông là người đầu tiên mà tôi biết , đã nhìn thẳng vào hiện thực , trái ngược hẳn với nguyên lý đã được nhiều người chấp nhận . Ông bạn thân mến của tôi , ông vừa nói đến những người thân thiết , ruột thịt nào của tôi vậy? Mọi người trong thành phố chúng ta sẽ nói gì về một người còn khá trẻ khi nhìn thấy anh ta níu lại trên đướng phố ông bác sĩ Vernie đáng kính , người chắc chắn vừa kỷ niệm sinh nhật lần thứ bảy lăm của mình và vừa lắc lắc vai ông già vừa thề  sống thề chết rằng chính ông cụ , ông Vernie là con trai anh ta , con trai của một anh chàng mặt còn búng ra sữa…

– Tương lai xa , đã có trời phù hộ – First nói tiếp – Tôi phải thừa nhận là tôi giật mình khi nghĩ đến chuyện phải sống giũa các cụ tổ của các ông , phải chui vào các hang đông , phải ngước mắt nhìn lên những cây cổ thụ thay cho việc ngắm nghía cái thành phố mà trong vòng mấy thế kỷ qua tôi đã tự coi là của mình . Không , tương lai chẳng hấp dẫn gì tôi . Chỉ có duy nhất một điều tôi ao ước ; lại được có mặt trong đội quân của Cezar vĩ đại . Mặc dù chẳng ai biết được là tôi hiện nay cũng không mấy hứng thú trong việc chiến đấu chống lại bọn Galla – First cười.

Hai người ngồi với nhau cạnh cửa sổ . thỉnh thoảng , First lại nhìn về phiá những tháp cổ bằng cái nhìn giống hệt các cụ  già hướng mắt về phía nghĩa trang . Lòng thương đối với một con người hầu như duy nhất có cùng tuổi với nhân loại trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Crapto. Ông  bắt đầu hiểu ra rằng thật đáng tiếc , khi cuộc đời First không phải đo bằng năm tháng mà đo bằng mấy chục bước chân .

– Người ta đưa tin về việc một anh chàng Howard , Pele, hay Fosler nào đó biến mất khỏi thành phố . Vậy lần nào cũng chỉ là ông ư ?- Crapto hỏi .

– Phải , chính tôi – First thản nhiên trả lời  – Và lần nào tôi cũng không được ở trong vai trò đích thực của mình, có nhiều nguy hiểm luôn rình rập tôi . Như  tôi đã nói đấy , cũng giống như  các ông , tôi cũng có thể bị tai nạn . Có một lần, hình như là vào đầu thế kỷ trước , tôi đã chủ quan đến mức đi thuê một chiếc xe ngựa . Ngôi nhà tôi phải đến nằm ở một vị trí tôi chẳng lạ gì . Nhưng vì người đánh xe say rượu nên đã đi quá mười mét . Mà độ dài đó là một khoảng cách khá lớn để tôi kết thúc cuộc đời . Không còn đủ thời gian để dùng xe lại . Tôi nhảy xuống khi xe đang chạy nhanh nên bị gãy chân . Từ  đó tôi không bao giờ đi xe nữa . Thế là tôi được một bài học nhớ đời . Nhưng kẻ thù thực sự thì tôi chỉ có một người.

– Chính là cái gả mà ông đã xử lý trên bờ  sông hôm ấy phải không?

– Phải, chính hắn , gã Second. Hắn cũng giống như tôi . Song giữa hai chúng tôi có điều khác nhau . Hắn xuất hiện sau tôi và mang những đặc tính giống con người hơn. Giống như  các ông không biết điều gì sẽ sảy ra trong ngày hôm sau, hắn không biết chuyện gì đang chờ hắn ở cái mét  không gian tiếp theo và hắn sẽ bị quẳng vào thời gian nào . Có một sức mạnh nào đó chỉ đạo hắn , nên hắn bông nhiên bứt khỏi thời gian theo trí tưởng tượng của bản thân. Hắn không quá bị ràng buộc như tôi . Hắn không cần phải quyết định xem có nên bỏ những người thân để đến với một thời gian khác, nơi hắn có thể tìm thấy sa mạc hoặc những đống gạch vụn trên một địa bàn mà hắn không lạ gì. Mặc dù vậy gã bất trị này luôn cho rằng điều khiển thời gian là một hạnh phúc lớn, điều mà hắn đã bị tước đoạt một cách bất công . Chỉ cần ông bắt giữ  tôi khi ấy , ông Crapto ạ , hắn sẽ bất ngờ nhảy bổ vào tôi , kéo tôi xuống sông . Hắn đã thành công trong việc lấy đi của tôi năm mét cuộc đời cho nên tôi lập tức phải đi . Tôi không  biết hắn cần cái đó để làm gì . Chẳng gì thì hắn cũng thừa biết tôi là ai. chúng tôi ít khi giáp mặt nhau , nhưng nhìn một cái là tôi nhận ngay ra hắn.

– Vậy khi ấy hắn biến đi đâu?

– Cú đấm tôi đã tống hắn sang một thời gian khác . Cũng có thể bây giờ hắn đang sống với lũ cháu chắt của chúng ta.

Crapto cựa mình , nhìn quanh căn nhà đã vãn hẳn người . Ông thấy hiện lên lờ mờ trước mắt hình ảnh những con người chưa sinh ra trên đời, đang yên lặng ngồi xuống bên những cái bàn xung quanh hai ông.

– Cũng có thể tồn tại một khả năng khác – First nói, trên mặt ông ta như có một bóng râm đang lướt qua – Second đang có một chuyến đi trong thời gian , tiến lên hoặc lùi lại . Hôm đó rõ ràng hắn đã trở về từ  một quá khứ  xa xưa. Ông không thể hình dung được sự  khó chịu khi phải nhìn bộ mặt bình thường của một người châu Âu nhưng lại bị méo mó vì tính đỏng đảnh nên biến thành bộ mặt anh chàng xứ  Neandertal. Vì thế mà tôi đã cho hắn một cú đấm…

– Khó chịu như  thế nào? Crapto lầu bầu – Các ông chỉ có hai người mà cũng trở thành kẻ thù của nhau sao ?

– Biết làm sao được ? Tôi với Second cùng tồn tại trong một không gian , còn các ông thì sống với kẻ thù của mình trong cùng một thời gian . Nhưng điều đó không quan trọng. Cái làm cho tôi lo ngại là cái khác: lúc nào cũng cảm thấy không gian của mình đang kết thúc , mình đang trong thời khắc tiến đến gần điểm giới hạn , mấy chục mét chết tiệt kia mỗi lúc một…

Xúc đông trước tình thế không bình thường của  First , Crapto quyết định đặt ra cho người đang tiếp tục chuyện với mình câu hỏi cuối cùng , câu hỏi mà ngay từ đầu cuộc gặp này ông đã định nêu ra.

– Ông có sợ chết không?

First cúi đầu.

– Thế các ông biết gì về cái chết nào ?

– Hoàn toàn chẳng biết gì cả . Tôi luôn nghĩ là nỗi lo sợ trước cái chết hình thành được chính là do chúng ta không biết gì về nó.

– Tôi hiểu các ông – First nói – Bản thân tôi đã không ít lần phải mổ tử  thi cho nên tôi biết rất rõ con người như  thế nào khi đứng ở điểm kết thúc đường đời của mình trong thời gian tới . Còn tôi , tôi sẽ ra sao khi bị thiếu không gian?…

Người ta bắt đầu đóng cửa quán , cho nên hai ông đứng dậy , bước ra ngoài phố . Họ chia tay nhau trước cửa ngôi nhà của Crapto. Ông First xin lại một phần tập bản thảo của mình . Họ hẹn nhau hôm sau gặp lại.

Đêm hôm đó , Crapto không sao chợp mắt được . Ông nghĩ mãi về một cơ hội đặc biệt mà  sự  tình cờ đã đem đến cho ông . Thế là trong những ngày cuối cùng của cuộc đời mình , ông sẽ được chuyện trò với một con người có khả năng nhìn thấy những cái mà không sách vở nào nói đến..

Hôm sau First không đến như  đã hẹn . Khoảng gần trưa , ông Crapto đọc trong tờ báo ông mua buổi sáng dòng tin về một người còn trẻ , không rõ họ tên , bị xe ngựa quệt phải khi sang đường vào lúc chiều tối hôm trước . Người đánh xe đã đưa nạn nhân , khi đó hoàn toàn bất tỉnh , đi xuyên qua thành phố , đến bệnh viện. Nhưng khi người đánh xe ngựa dùng xe trước cửa bệnh viện thì nạn nhân đã không cánh mà bay . Người ta đã tìm kiếm khắp nơi , nhưng vô hiệu. Chỉ thấy một chiếc cặp vấy máu , trong đựng đầy những tập giấy , chắc của chính nạn nhân , vẽ đủ loại xương và sọ . Người ta đặt giả thiết rằng nạn nhân đã bị rơi xuống sông khi qua cầu , và bị nước cuốn trôi theo dòng về tận cuối nguồn./.

Comments (3) »

Cung tơ chiều

Không câu rút hồn mình trên thánh giá thi ca , nhà thơ nén mắt trời vào ngực , cực nhọc cày xới và gieo trồng từng hạt ngôn ngữ  lấp lánh chắt từ máu và nước mắt .

Trên cánh đồng thơ mênh mông , cằn khát , mù mịt những con đường , thi sĩ độc hành bước một tìm lối đi riêng giữa cỏ dại và gai . Có khi rượt đuổi bóng mình mà không định hướng mắt trời ban mai hay chạng vạng . Có khi vấp té giữa luống cày chữ nghĩa còn vỡ vạc ngổn ngang . Có khi nghẹn đắng chỉ vì một ý tưởng nhỏ bé bị cản phá trước khung thành vô hình , vô định .

Thử làm thợ xếp chữ , những câu thơ cứ  giăng hàng tăm tắp . Thử làm thợ múa chữ , những câu thơ náo hoạt thằng hề .

Trên cánh đồng thơ có cả rắn và quạ đen  rình rập , nếu thơ  bị  nọc độc hay bị xỉa thịt tơi tả âu cũng là chuyện thường tình ?

Sự thật nào bằng sự thật lúc sám hối . Có những câu thơ giả trá đến chết vẫn trào lên sự  thật để mong tìm một gọng cỏ chở che. Có những câu thơ lênh loang bầu trời rỗng khát lại mơ tụ về một giọng nước trong veo. Thời gian nghiệt ngã . Thời gian độ lượng . di cảo thơ của các thi tài đang lội ngược thời gian .

Gió réo . Mưa gào . Cơn bão X đang ầm ầm đập cửa . Đêm nay , ngày mai bao nhiêu người bị bão cướp đi ? Bao nhiêu nhà bị bão cuốn đi ?

Chỉ có bão là không gì cưỡng nổi .

Quăng quất , mong manh vẫn kiếp người.

Trên cánh đồng thơ có ai đốt lửa và da diết câu thơ đang khản giọng giục hồn …

…………………………

Ta như…

Ta như  cái bóng cây thôi

Con chim đến đậu xong rồi lại bay

Ta như  một nét sông gầy

Cho ai đếm sóng những ngày tuổi thơ

Ta như  ngọn núi đợi chờ

Cơn mưa chưa đến phạc phờ hư hao

Ta như  ngọn gió trên cao

Thôi đành thổi tắt vì sao giữa trời

Ta như  ngọn sóng ngoài khơi

Bạc đầu cũng chỉ vì đời biển xanh.

Tôi chỉ có trăng suông , rượu nhạt

Tặng cho em và gửi mọi người

Ai thi sĩ như  cây đàn muôn điệu

Thơ  tôi – lời thô mộc của hồn tôi

Trời sinh ta chẳng có tài

Ngày dài buồn tẻ ngâm vài ba câu

Biết không lưu đến mai sau

Thì làm rượu nhạt giải sầu sớm hôm

Ấm trà

Nung trong bão lửa bao ngày

Sinh từ  đất mẹ thân này chẳng tan

Vì đời trút cả tâm can

Chuyên sao hết nước thế gian? chát lòng!

Ta chỉ là một lão già mùa đông , lạnh buốt và tê tái nhưng tâm hồn ta chứa đầy yêu thương chan chứa . Ta yêu em wordpress ơi  ngôi nhà nhỏ của ta , tình yêu của ta …trái tim của ta

Leave a comment »

Học vấn của tiến sĩ

Cha và mẹ của Phương Phương đều sang Mỹ học tập để có học vị tiến sĩ . Lúc đầu , tôi phản đối việc chúng đi học , tôi nói:

– Phương Phương đang học lớp năm , năm cuối cùng của tiểu học , các con lại có công tác rồi , còn đi Mỹ học tập làm gì nữa?

Con trai, con dâu nói rằng ở đơn vị chúng chỉ có hai đứa không là tiến sĩ , mất mặt lắm, không dám ngẩng đầu không nói làm gì , mà đồng lương , đãi ngộ phúc lợi cũng thấp hơn người ta một bậc.

Thế là , chúng nó cứ để Phương Phương ở lại với tôi, một bà dì đơn côi, hai đứa sánh vai nhau bay sang mặt bên kia của trái đất. Tôi gồng mình lên với tấm thân còn cúng cỏi , chăm sóc cái ăn cái uống cho Phương Phương cũng không có vấn đề gì , chỉ hiềm một nỗi tôi văn hóa thấp , không phụ đạo bài vở cho cháu được.

Cũng đã dự  liệu được chuyện này , trước lúc lên đường, con trai, con dâu dặn tôi rằng , chẳng có vấn đề gì đâu , trên gác dưới gác , trước nhà , sau nhà đều là tiến sĩ cả , học vấn của họ nổi tiếng lắm đấy , nếu Phương Phương gặp câu hỏi gì khó thì đi hỏi họ .

Chiều hôm ấy , tôi đang ở trong nhà bếp nấu cơm chiều , Phương Phương ở trong phòng khách đọc bài sang sảng:

Vọng Nhạc

Đỗ Phủ

Đại Tôn phu như  hà?

Tề lỗ thanh vị liễu

Tạo hóa chung thần tú

Âm dương cát hôn hiểu

Đãng hung sinh tầng vân,

Quyết xế nhập quy điểu.

Hội đang lăng tuyệt đỉnh,

Nhất lãm chúng sơn tiểu…

Cháu đọc đi đọc lại , bỗng dừng lại . Từ  trong nhà bếp tôi nhoài người ra tò mò hỏi:

– Phương Phương , tại sao cháu không đọc nữa?

Phương Phương bĩu môi nói:

– Bà ơi!  Có hai câu cháu không tài nào hiểu được ý , cháu quên mất thầy giáo giảng thế nào rồi!…

Bài vở của con trẻ rất quan trọng , tôi đành phải gác nồi niêu bát đĩa lại , dẫn Phương Phương đi gõ cửa nhà tiến sĩ Lưu. Tiến sĩ Lưu nhiệt tình mở cửa cho tôi và Phương Phương, ông ấy trông thấy sách giáo khoa tiểu học trong tay Phương Phương, cười mếu máo:

– Thưa cụ! Thật là xấu hổ , cháu là tiến sĩ hẳn hoi , nhưng cháu nghiên cứu âm nhạc…Tiến sĩ Mã ở tầng dưới , ông ta học ngôn ngữ  Hán , cụ xuống hỏi ông ấy thì tốt!

Tôi và Phương Phương đến nhà tiến sĩ Mã ở tầng trệt . Sau khi biết lý do ông ta xin lỗi nói:

– Thưa cụ! Xấu hổ quá , đây là phạm trù văn học cổ đại , cháu chuyên nghiên cứu văn học hiện đại …Tiến sĩ Ngưu ở tầng 6 học văn học cổ đại , ông ấy là chuyên gia về phương diện này , cụ đi thỉnh giáo ông ấy thì tốt quá!

Phương Phương kéo tay tôi thở hổn hển leo đến nhà tiến sĩ Ngưu ở tầng 6. Liếc mắt nhìn thấy bài thơ  cổ trong sách giáo khoa , tiến sĩ Ngưu bất lục nói:

– Thưa cụ! Xấu hổ quá, cháu nghiên cứu Tống từ …Tiến sĩ Liễu ở tầng 2 là chuyên gia về phương diện thơ  Đường, vấn đề này không khó đối với ông ấy.

Tôi và Phương Phương lại mò xuống nhà tiến sĩ Liễu ở tầng 2. Ông ta giở  sách của Phương Phương , xin lỗi nói:

– Thưa cụ! Xấu hổ quá! Cháu nghiên cứu Lý Bạch , tiến sĩ Hầu ở tầng 5 nghiên cứu Đỗ Phủ , ông ấy là chuyên gia về phương diện này .Cụ đi thỉnh giáo ông ấy thì xong ngay.

Tôi ngồi nghỉ một lát ở hành lang. Phương Phương kéo tay tôi đến nhà tiến sĩ Hầu ở tầng 5. Ai ngờ , tiến sĩ Hầu cũng ngẩn mặt ra , ông ta cũng không hiểu , nhưng ông ta giới thiệu với chúng tôi một vị. Ông ta nói:

Tôi nghiên cứu tản văn của Đỗ Phủ , tiến sĩ Mao ở ngôi nhà phía trước nghiên cứu thơ của Đỗ Phủ…

Trời đã nhá nhem tối , tôi và Phương Phương lại mò mẫm đến nhà tiến sĩ Mao ở ngôi nhà phiá trước. Tiến sĩ Mao cũng không giải đáp được thắc mắc của Phương Phương , ông ta nhún vai , dang hai tay:

– Bài thơ này là tác phẩm thời kỳ đầu của Đỗ Phủ , tôi nghiên cứu những tác phẩm thời kỳ cuối của Đỗ Phủ…Tiến sĩ Vương ở tầng 4 ngôi nhà phía sau nghiên cứu tác phẩm thời kỳ đầu của Đỗ Phủ , ông ta là một học giả đầy quyền uy về phương diện này , cụ đến thỉnh giáo ông ta xong ngay…

Tôi kéo Phương Phương ra khỏi ngôi nhà phiá trước chuẩn bị lui về ngôi nhà phía sau tìm tiến sĩ Vương , may quá lại gặp Hai Trụ, một cháu trai từ  quê lên , cậu ta tiện thể mang lên cho tôi một túi khoai lang . Cậu ta thi trượt đại học , đang làm thuê ở  một công trường gần đây. Về đến nhà , Hai Trụ đặt túi khoai lang đeo trên vai xuống , đi rửa mặt xong , mới hỏi tôi và Phương Phương đi làm gì. Phương Phương xịu mặt buồn thiu quăng quyển sách xuống ghế salon, nói có hai câu thơ nó không hiểu ý thế nào . Hai Trụ vội cầm lấy quyển sách lên hỏi hai câu nào , để cậu ấy thử  xem. Với ánh mắt ngờ vực Phương Phương liếc nhìn Hai Trụ một cái , tay chỉ vào sách nói hai câu thơ. Nhìn một cái Hai Trụ bỗng nhiên cười , nói:

– Đơn giản quá! Đãng hung sinh tầng vân miêu tả cảnh mây núi tầng tầng lớp lớp ôm ấp sườn núi khiến cho tình cảm trào dâng như  mây khói …Quyết xế nhập quy điểu , ý của câu này là mở  to mắt nhìn , từng con chim nhỏ bay về rừng , biểu thị núi rừng sâu thẳm…

Phương Phương bỗng bĩu môi:

– Đúng ! Đúng! Đúng! Ở lớp thầy giáo cũng giảng như  vậy!

Tôi ngồi trên ghế salon nặn bóp hai chân mỏi ê ẩm , bỗng kinh ngạc vô cùng , nghĩ bụng lẽ nào học vấn của Hai Trụ lại cao hơn tiến sĩ chứ ?

Leave a comment »

Toán học trong văn học

1 + 1 = ?

Hai giờ  chiều ngày mồng …tháng …năm…., tại lớp 4B trường tiểu học Thanh Xuân.

– Chào cô giáo ạ!

– Chào các em!

Sau đó , cô giáo không nói gì , cầm phấn trắng viết lên bảng đen một công thức toán: 1 + 1 = ?

Dấu hỏi đặt ở  sau dấu bằng trông rất khoa trương , cực kỳ lôi cuốn mọi người chú ý.

Cô giáo không để ý bận tâm đến hai em học sinh ngồi ở dưới thì thầm nói chuyện riêng. Cô giáo biết rõ thế nào các em cũng đang nói những câu đại loại: “1 + 1 = 3”,…vv

– Các em thân mến! Bài học hôm nay có chủ  đề “Dang rông đôi cánh tưởng tượng”. Mong các em căn cứ vào sự  từng trải và óc tưởng tượng của mình , sau số 1 cho thêm đơn vị tính , sau đó hoàn thành công thức toán viết trên bảng đen.

Đêm hôm ấy , cô giáo mở vở ra xem từng bài làm của các em học sinh nộp cho cô.

Tờ thứ  nhất viết: 1 người bố làm quan cộng với một người mẹ buôn bán bằng 1 em danh giá hết ý.

Tờ thứ  hai viết: 1 người bố lao động cộng với 1 người mẹ tàn tật bằng 1 em nghèo khó chăm học.

Tờ thứ  ba viết: 1 người bố mê gái cộng với 1 người mẹ mê cờ bạc bằng 1 em vô cùng cô đơn.

……………

Tờ thứ  chín viết: 1 tên lưu manh cộng với 1 nữ  thanh niên bằng 1 đám người nhìn thấy nhưng cho rằng việc ấy không liên quan đến mình.

Tờ thứ  10 viết: 1 tên móc túi  cộng với 1 lần ăn cắp bằng 1 xe hành khách ngủ gật.

Tờ thứ  11 viết: 1 chai nước máy cộng với 1 nhãn hàng bằng 1 chai nước khoáng thiên nhiên.

Tờ thứ  12 viết: 1 con cua con cộng với 1 cọng cỏ bằng 1 con cua to.

………………….

Tờ thứ  18 viết: 1 tên tham quan cộng với 1 “bồ nhí” bằng 1 gia đình ngoài  gia đình hủ bại.

Tờ thứ  19  viết: 1 công bộc cộng với một chút tham lam bằng 1 phần tử  hủ bại mất hết tính người.

Tờ thứ  20 viết: 1 chủ tịch xã cộng với 1 công trình tượng trưng bằng 1 làng giàu có kiểu mẫu.

Tờ thứ  21 viết: 1 giám đốc xí nghiệp xã (thị trấn) cộng với 1 đống phiếu bầu bằng 1 đại biểu hội đồng nhân dân.

Tờ thứ  34 viết: 1 học sinh cao kều cộng với 1 phong bì “sêu tết thầy giáo” bằng 1 chỗ ngồi đẹp ở hàng ghế đầu.

Tờ thứ  35 viết: 1 học sinh cộng với 1 lần đến chậm bằng 2 lần đứng nghe giảng.

Tờ thứ  36 viết: 1 học sinh cộng với 1 đống việc nhà bằng 1 tù nhân.

Tờ thứ  37 viết: 1 học sinh cộng với 1 lần bình bầu bằng 1 kẻ gian lận.

Tờ thứ  38 viết: 1 học sinh giỏi cộng với 1 lần làm bài thi nhầm bằng 1 lần bạo lực gia đình.

Tờ thứ  49 viết: 1 chút thiên tài cộng cộng với 1 sự  chăm chỉ phấn đấu bằng 1 “học sinh ba tốt”

Tờ thứ  50 viết: 1 chí hướng tốt cộng với 1 sự  bền bỉ bằng một học sinh thành tài.

Tờ thứ  51 viết: 1 học sinh cộng với 1 loạt lớp bồi dưỡng tập huấn bằng 1 nhà nghệ thuật tương lai.

…………………..

Tờ thứ  56 , cũng là tờ bài làm cuối cùng viết : 1 ngôi sao cộng với 1 ngôi sao bằng 2 ngôi sao . Nét chữ  vẹo vọ , cô giáo biết ngay đó là bài làm của em học sinh thiểu năng trí tuệ duy nhất của lớp.

Không biết tự  lúc nào , nước mắt của cô giáo đã lã chã rơi xuống những tờ bài làm , nhưng cô không hề hay biết. Cô tự  tìm lấy một tờ giấy , và cũng dang rộng đôi cánh tưởng tượng viết ra một công thức toán như  thế này : ” 1 xã hội hài hòa cộng với 1 dây chuyền vàng những gia đình hạnh phúc bằng 1 tương lai Tổ quốc tươi đẹp!”

Leave a comment »