Archive for October, 2007

Thu Điếu

Thu Điếu
Nguyễn Khuyến
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.
Một bài thơ về mùa thu , mùa thu trong bài thơ này thật buồn bã , cảnh vật sao mà yên ắng thế .
Một người buồn bã bước đi trong mùa thu , người   nhìn xuống làn nước trong xanh biếc , chẳng để ý đến mọi vật xung quanh , người đang suy nghĩ gì ?
Bài thơ này tôi cũng học năm lớp 8 cùng với bài Đây Thôn Vĩ Dạ , 2 bài thơ mà tôi thấy hay trong các bài thơ mà tôi đã học ở trường PT .
Bài thơ này là  Thu Điếu  , ngoài ra tác giả bài thơ mùa thu này còn có thêm 2 bài thơ  Thu nữa
Thu Vịnh
Trời thu xanh ngắt mấy từng cao,
Cành trúc lơ phơ gió hắt hiu.
Nước biếc trông như tầng khói phủ,
Song thưa để mặc bóng trăng vào.
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngóai,
Một tiếng trên không ngỗng nước nào?
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,
Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.
Thu Ẩm
Năm gian nhà cỏ thấp le te,
Ngõ tối đêm sâu đóm lấp lòe.
Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt,
Làn ao lóng lánh bóng trăng loe.
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt,
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe.
Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy,
Độ năm ba chén đã say nhè.

Advertisements

Leave a comment »

Buồn

Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buốm xa xa
Buồn trông ngọn nước mới xa
Hoa trôi man mác biết là về đâu
Buồn trông nội cỏ dầu dầu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh
Buồn trông gió cuốn mặt ghềnh
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngối
Trích : Truyện Kiều ( Nguyễn Du )

oma

Buồn về một tương lai vô định , bất lực , một ngày mới sẽ bắt đầu từ ánh bình minh rạng ngời. Và rồi nó cũng sẽ theo vòng xoáy để bước vào buổi chiều tà trong ánh hoàng hôn và tan dần trong đêm tối.
Trong cái nắng chiều đó ta thấy mình kiệt sức
Buồn vì ta đã hy vọng nhưng nó lại ở xa quá , nó cứ thấp thoáng , lấp ló nhưng chẳng thể đến gần.
Buồn vì ta cứ lang thang , lan man chẳng biết đi về đâu , không bờ bến.
Và rồi cái khủng khiếp nhất được tác giả nói lên ở câu cuối
Những ghềnh đá cheo leo , chỉ nhìn thôi đã……. , ta buông xuôi tất cả , một tâm hồn đầy sỏi đá , tột cùng của cảm giác tuyệt vọng , tiếng sóng gào thét như muốn cuống phăng chiếc ghế , điểm tựa duy nhất còn sót lại.

Leave a comment »