Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp ‘Both Sides, Now’ – một trong 500 ca khúc hay nhất mọi thời đại

Không chỉ tiếng nhạc du dương, mà ca từ của nhạc khúc “Both Sides, Now” cũng rất giản dị. Tuy đơn sơ mà đẹp đẽ, mang nét thi ca. Lời ca tuy mộc mạc nhưng đọng lại là những triết lý sâu sắc về sự được – mất, hư ảo và hai mặt của mọi khía cạnh trên đời.

Trong một lần trả lời phỏng vấn, nữ nhạc sĩ Joni Mitchell hồi tưởng: “…Lúc ấy tôi đang ngồi trên máy bay và đọc cuốn ‘Henderson the Rain King’ của Saul Bellow. Trong một đoạn tôi đã đọc, có cảnh nhân vật Henderson the Rain King cũng đang nhìn qua cửa sổ máy bay và nhìn xuống những đám mây. Tôi bỏ cuốn sách xuống, nhìn qua cửa sổ và cũng nhìn những đám mây, cảm hứng chợt đến, lập tức tôi đặt bút viết ca khúc ‘Both Sides, Now”. Tôi không hề nghĩ có ngày nó sẽ phổ biến đến như thế”.

Hiện nay, “Both Sides, Now” đang đứng hạng 171 trong danh sách “500 ca khúc hay nhất của mọi thời đại” do tạp chí ca nhạc Rolling Stone bình chọn.

Bản tiếng Pháp

Both Sides Now có phiên bản tiếng Pháp của Eddy Marnay: Je N’ai Rien Appris.

Dia-noite

Rows and flows of angel hair
And ice cream castles in the air
And feather canyons everywhere
I’ve looked at clouds that way

Dịch:

Suối tóc bềnh bồng của thiên thần
Và tòa lâu đài kem trong không trung
Với hẻm núi lông vũ ở mọi nơi
Tôi đã nhìn thấy đám mây như thế đó

Mở đầu Both side, nows là những đám mây trắng như tóc thiên thần, những lâu đài kem … đã tạo ra bao cảnh đẹp trên khung trời xanh. Những ca từ mở đầu khiến người nghe cứ ngỡ đây là trí tưởng tượng của một đứa trẻ với một tâm hồn thuần khiết, trong sáng. Nhưng thật ra, đây là những gì mà một nhạc sĩ luôn tự nhận mình là “người của hội họa” nhìn thấy.

But now they only block the sun
They rain and snow on everyone

Dịch:

Nhưng giờ đây chúng che khuất mặt trời
Mây đổ mưa và cả tuyết lên mọi người

Thế rồi khi mây che khuất mặt trời, mây biến thành mưa, mây đổ tuyết buốt giá xuống khắp miền. Quá nhiều điều cô muốn làm, nhưng kèm theo những điều muốn làm lại là những “trở lực” dường như khó khăn.

So many things I would have done
Clouds got in my way

Dịch:

Quá nhiều điều tôi đã muốn làm
Nhưng đám mây cản đường tôi

Với hẻm núi lông vũ ở mọi nơi, tôi đã nhìn thấy đám mây như thế đó.

Thật tiếc nuối khi những việc lẽ ra định làm nhưng lại không làm được bởi sự ngăn trở vô hình và hữu hình vây quanh.

I’ve looked at clouds from both sides now
From up and down, and still somehow

Dịch:

Giờ đây tôi nhìn mây theo hai hướng
Từ phía trên và phía dưới, bằng cách này cách khác

Tại sao lại nhìn mây theo “hai hướng”? Huyễn tưởng đẹp đẽ trước kia về những đám mây, giờ đây chúng lại rải mưa và tuyết khắp nơi. Nếu cứ nhìn theo một hướng, liệu chăng là đang tự dối mình? Mây đen, mưa, lạnh lẽo… liệu có đẹp chăng?

It’s cloud illusions I recall
I really don’t know clouds at all

Dịch:

Tôi nhớ lại, đó là ảo tưởng của những đám mây
Tôi thực sự chẳng hiểu mây gì cả

Những viễn cảnh đẹp đẽ mà ai cũng hằng tơ tưởng kia nó cũng chỉ là “ảo tưởng của những đám mây” mà thôi. Điểm kết của những ảo ảnh tốt đẹp kia cũng chỉ vỏn vẹn: “Tôi thực sự chẳng hiểu mây gì cả”.

Những khúc kế tiếp viết về tình yêu, tình đời, tất cả cũng đều có hai mặt cho nên, như điệp khúc đã lặp đi lặp lại, dường như để nói rằng việc gì cũng có 2 mặt tương phản…

Moons and Junes and Ferris wheels
The dizzy dancing way that you feel
As every fairy tale comes real
I’ve looked at love that way

Dịch:

Ánh trăng, tháng Sáu và Bánh xe Ferris (đu quay)
Điệu nhảy chóng mặt mà bạn cảm nhận
Như câu chuyện thần tiên biến thành sự thật
Tôi đã nhìn tình yêu theo cách đó

Ánh trăng, tháng Sáu và Bánh xe Ferris, điệu nhảy chóng mặt mà bạn cảm nhận.

Ánh trăng là sự lãng mạn của đôi lứa, tháng Sáu và Bánh xe Ferris là những buổi hẹn hò vui chơi vào những ngày nghỉ của tiết hè tháng Sáu. Khung cảnh lung linh sắc màu kia dường như khiến những ai đã từng trải qua tình yêu của tuổi trẻ đều cảm thấy bồi hồi không ngớt.

Thế nhưng tình yêu tốt đẹp kia cũng chỉ là mộng ảo nhất thời cũng như “câu chuyện thần tiên biến thành sự thật”, đến khi vỡ mộng thì mọi người đều sẽ cảm thấy “chóng mặt”.

But now it’s just another show
And you leave ’em laughing when you go
And if you care, don’t let them know
Don’t give yourself away

Dịch:

Nhưng bây giờ chỉ là một buổi biểu diễn khác
Và bạn cứ mặc họ cười nhạo khi ra đi
Nếu bạn có bận tâm, đừng để họ biết
Đừng đánh mất chính mình

Nhưng bây giờ chỉ là một buổi biểu diễn khác, và bạn cứ mặc họ cười nhạo khi ra đi.

Từ “những đám mây” trong trí tưởng tượng thuần khiết như một đứa trẻ, rồi đến tình yêu của tuổi mới lớn, dường như cũng giống như sự chuyển màn giữa các tiết mục: “một buổi biểu diễn khác”.

Cô coi những diễn biến trong cuộc đời như “một buổi biểu diễn”, và “những buổi biểu diễn” đó có thể sẽ khiến một số “khán giả” nào đó “cười nhạo”.

Trong tình yêu có khi ta là trò đùa của ai đó, tuy vậy dù có bất bình đến mấy, đau khổ đến mấy thì cũng đừng nên mất bình tĩnh mà “đánh mất chính mình”. Càng mất “bình tĩnh”, càng “đánh mất chính mình” thì những người kia lại càng hả hê mà “cười nhạo”hơn.

I’ve looked at love from both sides now
From give and take, and still somehow
It’s love’s illusions I recall
I really don’t know love
Really don’t know love at all

Dịch:

Tôi đã nhìn nhận tình yêu theo hai phương diện
Cho đi và nhận lấy, và bằng cách nào đó
Tôi nhắc nhở mình đó chỉ là ảo ảnh tình yêu
Tôi thực sự chẳng hiểu nổi tình yêu
Chẳng hiểu chút gì về tình yêu

Tôi nhắc nhở mình đó chỉ là ảo ảnh tình yêu, tôi thực sự chẳng hiểu nổi tình yêu, chẳng hiểu chút gì về tình yêu.

Cô đúc kết lại rằng tình yêu cần nhìn theo hai phương diện, thời gian đủ để cô hiểu được rằng thế nào là “cho đi và nhận lấy”; và tình yêu chỉ là hư ảo mà thôi. Say đắm trong ảo ảnh để rồi “chẳng hiểu nổi tình yêu”, “chẳng hiểu chút gì về tình yêu”.

Tears and fears and feeling proud
To say “I love you” right out loud
Dreams and schemes and circus crowds
I’ve looked at life that way

Oh but now old friends they’re acting strange
And they shake their heads
And they tell me that I’ve changed
Well something’s lost but something’s gained
In living every day

Dịch:

Nước mắt và sợ hãi, và cảm thấy tự hào
Để thốt lên được “Em yêu anh”
Mộng ước, kế hoạch và đám đông huyên náo
Tôi đã nhìn cuộc sống như thế đó

Nhưng những người bạn cũ đang hành xử kì lạ
Và họ lắc đầu
Rồi họ nói rằng tôi đã thay đổi
Có cái mất thì cũng có cái được
Trong cuộc sống mỗi ngày

Sống theo ý của người khác thật không dễ dàng chút nào, khi họ lắc đầu bảo cô rằng cô đã thay đổi. Và họ lại không nhận ra rằng chính họ mới đang thay đổi khi “đang hành xử kì lạ”.

I’ve looked at life from both sides now
From win and lose and still somehow
It’s life’s illusions I recall
I really don’t know life at all
It’s life’s illusions I recall
I really don’t know life
I really don’t know life at all

Dịch:

Tôi đã nhìn cuộc sống từ hai phương diện
Thắng và thua, bằng cách nào đó
Tôi nhắc nhở mình đó chỉ là ảo ảnh cuộc sống
Tôi chẳng biết gì về cuộc sống này
Tôi nhắc nhở mình đó chỉ là ảo ảnh cuộc sống
Tôi chẳng biết gì về cuộc sống này
Tôi thực sự chẳng biết gì hết

Tôi đã nhìn cuộc sống từ hai phương diện. Thắng và thua, bằng cách nào đó, tôi nhắc nhở mình đó chỉ là ảo ảnh cuộc sống.

Dù bản thân có cố thay đổi thế nào thì: “nước mắt”, “sợ hãi”, “tự hào”, “mộng ước và kế hoạch”“thắng và thua” đều tuân theo quy luật tất yếu “có cái được thì cũng có cái mất”. Có mấy ai hiểu được “ảo ảnh” kia mà tự nhắc nhở bản thân rằng “đừng đánh mất chính mình”.

 

Advertisements

Leave a comment »

Your Old Love Letters ( Những lá thư cũ )

Ngày lễ tình nhân có từ lâu rồi nhưng tôi cũng chỉ mới biết ngày này dạo gần đây thôi , có lẽ khi tôi chơi ở các diễn đàn đồng tính nữ lesbians thì cứ ngày này là họ lại làm ầm ĩ lên , ngày này đối với họ rất quan trọng hay sao ấy . Tôi cho rằng họ khuếch trương cái ngày này lên thôi chứ nó là một ngày chán phèo chẳng có gì cả.

Lesbian ư , thật ngạc nhiên khi tôi viết thư tình cho một người phụ nữ, thư tình của phụ nữ viết cho phụ nữ có gì đặc biệt hay khác biệt so với các lá thư tình bình thường khác. Tôi viết cho cô ấy mà tôi hồi hôp đến vỡ tim , tôi quá rung động khi các sợi dây thần kinh trong tôi rung lên bần bật .

Nick của cô ấy là tên một loài hoa rất sang trọng và cái Avatar của cô ấy cũng gợi cho tôi một điều gì đó tôi muốn tìm hiểu và yêu thương , cô ấy online rất trễ nhưng cứ mỗi lần thấy nick cô ấy sáng lên là lòng tôi vui mừng khôn xiết ( cái thời còn chơi yahoo và hồi hộp với yahoo )

Những lá thư tôi viết cho cô ấy cho đến bây giờ đã mười mấy năm rồi  về mặt vật chất nó đã cũ rích nhưng về tinh thần thì nó vẫn luôn tạo cho tôi một cảm giác  thú vị đến từng centimet haha. Tôi vẫn giữ nó trong hộp thư của tôi cho đến khi nào tự nó mất đi và nó không còn tồn tại nữa. Tôi sẽ chẳng xoá nó đi đâu. Tôi không đụng đến nó , tôi đã có nhiều điều thú vị hơn kể từ khi tôi có những lá thư đó.

Cuộc sống là vui sống mỗi ngày cho dù ta phải trải qua những tháng ngày tồi tệ kinh khủng mà chỉ ta mới có thể hiểu được nó.

Dream

Your Old Love Letters

Jim Reeves

Today I burned your old love letters.
Burned them gently one by one
Before I’d light the flame I’d read it
To try and find the wrong I’ve done

The first you wrote me was the sweetest
The last one broke my heart in two
Our love is there among the embers
Of the ashes of your letters tied in blue

Today I burned your old love letters
I watched our love go up in smoke
I lived again those precious mem’ries
I heard each tender word you spoke

The first you wrote me was the sweetest
The last one said that we were through
Our love is there among the embers
Of the ashes of your letters tied in blue.

Hôm nay, tôi đã đốt những thư tình cũ của em
Đốt chúng chậm thật chậm từng cái một
Trước khi thắp lửa, tôi đọc nó
Để cố gắng tìm những chỗ sai tôi đã mắc phải

Lá đầu tiên em viết cho tôi là lá thư ngọt ngào nhất
Lá cuối cùng lại khiến trái tim tôi chia thành 2 mảnh
Tình yêu của chúng ta đang nằm trong số đám than hồng kia đấy
Trong đám tro của những bưc thư trói buộc trong sự chán nản kia

Hôm nay, tôi đã đốt những lá thư cũ kĩ của em
Tôi đã xem tình yêu của chúng ta qua làn khói
Tôi đã từng sống trong những kí ức cũ kia
Tôi đã nghe từng lời dịu dàng em nói

Lá đầu tiên em viết cho tôi là lá thư ngọt ngào nhất
Cái cuối cùng nói rằng chúng ta đã kết thúc rồi
Tình yêu đôi ta giờ đây nằm trong đám tro tàn kia
Trong đám tro của những bức thư trói buộc trong sự  chán nản

Leave a comment »

Lý do gọi Tháng 1 là January: Câu chuyện về Janus, vị thần La Mã gác cổng Thiên Đường

Vào đầu tháng 1, thường là lúc làm bản tổng kết những công việc của năm vừa kết thúc nhằm lên kế hoạch cho năm mới, với nhiều hy vọng. Nhưng bạn có biết từ “Tháng Một – Juanuary”  bắt nguồn từ Janus, vị thần La Mã của sự bắt đầu và kết thúc?

111111111111111-2-700x366

Người gác cổng Thiên đường

Trong thần thoại La Mã, Janus là vua của xứ Lazio (miền Trung  nước Italy) và cung điện của ông nằm trên Núi Janicule, ở bờ Tây của Tibre. Theo tờ trí thức La Mã Macrobe, Janus được tôn vinh là thần vì sự cống hiến tận tình của ông; rất đạo đức, ông là ví dụ trong các vị thần.

Một đồng tiền La Mã với hình ảnh của Janus. 

Janus được người La Mã tôn kính như một vị thần “đích thực” (trái ngược với các vị thần được truyền thừa từ đền Pantheon Hy Lạp). Ông là vị thần của sự chuyển tiếp – của sự kết thúc, sự bắt đầu, đi vào, đi ra và đi qua. Tên của Janus (Ianus trong tiếng Latin, vì bảng chữ cái không có chữ J) nguyên là từ  liên quan đến thuật ngữ ianua – tức là cửa, và Janus cũng được chỉ định là ianitor – người gác cửa thiên đường.

Bức tượng Janus cho thấy đây là vị thần để râu, với hai đầu (bifrons) để biểu thị rằng ông có thể nhìn thấy cùng lúc cả phía trước lẫn phía sau, cũng như cả bên trong lẫn bên ngoài, mà không cần phải quay đầu; tay phải ông cầm một cái gậy, để chỉ đường cho du khách, còn tay trái cầm một chiếc chìa khóa để mở các cánh cửa.

Chiến tranh và hòa bình

Hình ảnh Ngôi đền của Janus trên một đồng tiền thời hoàng đế Neron. 

Janus cũng gắn liền với sự chuyển tiếp giữa chiến tranh và hòa bình và người ta gọi ông là Numa Pompilius,vị vua huyền thoại thứ hai của Rome, nổi tiếng với đức tin của mình, đã lập nên một đền thờ của Janus Geminus (Janus kép), cách Thượng viện không xa. Nó được xây dựng tại chỗ Janus đã làm phun ra một luồng nước sôi để ngăn chặn một cuộc tấn công của người Sabine vào Rome.

Ngôi đền là một tòa nhà với hai vòm cổng ở mỗi đầu, nối với nhau bằng một hành lang. Ở giữa là một bức tượng bằng đồng của Janus hai đầu, mỗi đầu nhìn về một cổng. Theo sử gia Livy, Numa Pompilius đã xây dựng ngôi đền này với mục đích chính trị để chính thức hóa hòa bình và chiến tranh trong lòng thành phố. Khi các cánh cửa được mở ra, có nghĩa là trong nước có chiến tranh; khi cánh cửa đóng lại, có nghĩa là  hòa bình đã trở lại.

“Ngôi đền này, được xây dựng vào cuối Argilete, đã trở thành biểu tượng của hòa bình và chiến tranh. Khi cửa mở, đó là tín hiệu kêu gọi người dân gia nhập quân ngũ; khi cửa đóng, đó là tuyên bố hòa bình đang ngự trị với tất cả các quốc gia láng giềng. Sau trị vì của Numa, hai lần cửa đã đóng, lần đầu tiên, dưới thời quan chấp chính Titus Manlius, vào cuối cuộc Chiến tranh Punic lần thứ nhất, lần thứ hai dưới thời Caesar Augustus, với thiện tâm của các vị thần, sau trận Actium, hòa bình đã  được thiết lập trên thế giới, trên đất và trên biển”.

(Livy, Lịch sử La mã)

Các “cánh cửa của Janus” đã đóng trong suốt 43 năm dưới thời của Numa Pompilius, nhưng sau  triều đại của ông thì thường không đóng, dù Hoàng đế Augustus tự hào là đã đóng cửa ngôi đền này ba lần. Còn hoàng đế Neron, đã kỷ niệm hòa bình được thiết lập với người Parthians bằng cách đúc những đồng tiền xu với những cánh cống của đền thờ Janus được đóng lại.

Năm mới tốt lành

Vua Janus theo Sebastian Münster, 1550. 

Người La mã tin rằng tháng Giêng là do Numa đưa thêm vào trong lịch. Mối liên hệ giữa Janus và lịch được củng cố bởi việc xây dựng 12 bàn thờ, mỗi bàn thờ cho một tháng của năm, trong ngôi đền dành riêng cho vị thần này trên Holitorium Forum. Nhà thơ Martial đã mô tả Janus như  “ông tổ và cha đẻ của năm”.

Từ năm 153 TCN, các quan chấp chính (các quan viên của nền Cộng hòa) lên nắm quyền vào ngày đầu tiên của tháng Giêng (người La Mã gọi là các Calendes). Các quan chấp chính mới đã cầu nguyện cho Janus, và các linh mục đã dâng lên ông lúa mì và muối, cũng như ianula, một loại bánh lúa mạch truyền thống.

Người La mã cũng phân phát các lễ vật của năm mới cho bạn bè: tiền xu, tranh ảnh, quả chà là,  mật ong, để năm mới sẽ sung túc.

Janus đóng một vai trò chủ đạo trong tất cả các cúng tế của dân chúng  cho các vị thần dưới hình thức các lễ vật; ông nhận hương và rượu vang trước các vị thần khác. Là người gác cống thiên đàng, Janus thực sự là người đầu tiên phải gặp trước khi đến được các vị thần khác, kể cả thần Dớt vĩ đại (Jupiter grand). Trong văn bản De Agri cultura, Caton l’Ancien  giải thích cách thức mọi người tôn vinh Janus, Jupiter và Juno với các lễ vật từ vụ thu hoạch để mong mùa vụ tươi tốt hơn.

Vì vậy, nếu bạn cảm thấy bức bối vào đầu tháng Giêng, tại sao lại không cư xử như người La Mã? Mang một chút bánh kẹo đến chia sẻ với bạn bè, cầm chìa khóa khép lại cánh cửa của năm 2017.

Leave a comment »

‘Thiên địa nghênh xuân’ – Tiếng nói chào xuân long lanh của đất trời

Lắng nghe nhạc khúc Thiên địa nghênh xuân để đắm mình vào sắc hương cùng đất trời giây phút chuyển giao. Mùa xuân là mùa của trăm hoa đua nở, vạn vật như bừng tỉnh trong giấc ngủ đông lạnh giá. Những cánh hoa xuân phấp phới khoe sắc trong ánh nắng ấm áp. Âm thanh cùng với giai điệu vui vẻ của bản Thiên địa nghênh xuân là tiếng nói chào xuân của đất trời.

Xuân đến rồi, bà chúa Đông như vội vã nhường lại chiếc áo giá lạnh đã bao trùm lên vạn vật trong những ngày tháng ngủ vùi. Đất trời từ những giọt nắng bên thềm yếu ớt lẻ loi xuyên qua từng đám mây u ám, nay đã mạnh mẽ hơn chiếu thẳng vào từng cành cây ngọn cỏ. Hơi ấm lan tỏa giống như tình yêu thương được bay xa làm lòng người ấm áp.

Thiên địa nghênh xuân. 

Mùa xuân- mùa của sự sống và sự hồi sinh

Từ khúc dạo đầu của bản nhạc, âm thanh cất lên như tiếng chuông nhỏ đánh thức vạn vật đã chìm trong giấc ngủ dài.

Âm thanh lan tỏa vang rộng khắp chốn, tiếng tì bà thánh thót trong thanh như tiếng của dòng suối được hồi sinh thay vì băng giá im lìm nằm đó. Bầu trời như thay da đổi thịt, màu xanh của hi vọng, trải dài tới tận chân trời.

Những chồi lộc non bắt đầu nhú mình khoe sức sống trong nắng mai ấm áp, những bông hoa chuẩn bị nở bung với những chiếc áo kiêu sa lộng lẫy.

Trong bốn mùa mà tạo hóa khởi tạo, thì mùa xuân mang theo sức sống tiềm tàng, sự hồi sinh ngoạn mục của vạn vật. Nhiều thi sĩ yêu thơ ca ví mùa xuân như cô nàng xuân e ấp ngọt ngào, người con gái sắc đẹp dịu dàng, duyên dáng mà kín đáo.

Trong bài thơ Đề đô thành nam trang của nhà thơ Thôi Hộ, một nhà thơ nổi tiếng nhà Đường đã miêu tả:

Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu xuân phong.

Dịch:

Mặt người chẳng biết đã đi đâu,
Vẫn hoa đào năm ngoái đang cười giỡn với gió xuân.

Câu thơ ấy được đánh giá là không thể hay hơn được nữa, ấy vậy mà đại thi hào Nguyễn Du đã chuyển thành tiếng Việt:

Trước sau nào thấy bóng người
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.

Trước sau nào thấy bóng người. Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông. 

Đọc tới đây mới thấy được tài biến hóa trong văn chương của Nguyễn Du.

Sắc xuân trong ông đầy kiêu hãnh, là sự thách thức với đời, là sự vươn lên ngạo nghễ, gió đông lạnh giá chẳng làm chết được niềm hi vọng về sự sống của hoa đào, hoa mai. U ám, buồn khổ chỉ là một trạng thái nhất thời, còn niềm hi vọng kia mới là trường tồn mãi mãi.

Giống như giai điệu của bản nhạc Thiên địa nghênh xuân, nhắm mắt lại lắng nghe từng tiết tấu âm điệu, người ta dường như nghe được vạn vật đang gọi nhau thức giấc, âm thanh của đất trời vang vọng khiến cho tiếng chim lại cất lên tiếng hót cùng với sắc hoa mùa xuân đang thay áo cho đất trời vào xuân. Một chiếc áo mới với sức sống và niềm hi vọng điều mới mẻ an lành.

Xuân này khác với xuân xưa, đất trời hoan ca chào đón canh tân vũ trụ

Đất trời và người cùng hoan ca 

Mùa xuân mang ý nghĩa của sự khởi đầu mới mẻ. Con người thêm tuổi mới với sự trưởng thành trong nghĩ suy, tư duy như thoáng đạt, cái nhìn nơi cuộc sống trần thế dường như tròn trịa hơn, biết cái gì là phù du, phù phiếm mà buông bỏ rồi trân quý từng khoảnh khắc thiêng liêng thực tại.

Ngẫm tưởng như cả vũ trụ đang được đấng quyền năng làm thanh sạch, những điều dơ xấu đã tồn tại nay được thay thế bằng ánh sáng vạn năng tinh khiết. Vũ trụ được ánh sáng ấy làm tịnh hóa, cởi bỏ chiếc áo cũ mà mặc trên mình chiếc áo mới, vũ trụ đắm chìm trong sắc quang phổ chiếu, làm đất trời khắp cõi tràn ngập ánh hào quang của sự sống và niềm hi vọng.

Nếu như mùa đông là chiếc áo cũ màu ảm đạm, là nỗi cô đơn buồn tủi của sinh mệnh, thì mùa xuân là chiếc áo mới với sắc màu rực rỡ, niềm hi vọng hồi sinh của vạn vật. Âm thanh của bản nhạc như âm thanh hoan ca của sự hồi sinh trỗi dậy mạnh mẽ của sự sống.

Bản nhạc mang theo niềm hi vọng của biết bao sinh mệnh trong vũ trụ bao la rộng lớn này. Thứ âm thanh tinh khiết tới thuần tịnh làm tâm hồn của người nghe như một lần được mở rộng cảm thụ từng giọt nắng rơi bên thềm, từng chiếc vẫy nhẹ của những cánh đào nhành mai, hay sự e ấp của những trồi non đang hé cười với ánh nắng xuân.

Nếu như mùa đông là chiếc áo cũ màu ảm đạm, là nỗi cô đơn buồn tủi của sinh mệnh, thì mùa xuân là chiếc áo mới với sắc màu rực rỡ, niềm hi vọng hồi sinh của vạn vật. 
111111111111111111111111-11-700x366

Tiếng tì bà vang cùng phối âm với những âm thanh của nhạc cụ khác làm bản nhạc là sự kết hợp tinh túy tới hoàn hảo, kết tinh của những loại âm thanh khác nhau của thảy mọi sự sống trong vũ trụ đã được tịnh hóa này.

Âm thanh hi vọng của vạn vật đồng cất lên là sự chào đón tán tụng sự xuất hiện của đấng tối cao, người đang âm thầm cởi bỏ chiếc áo cũ mà khoác lên mình vạn vật chiếc áo của sắc màu rực rỡ, của sự tinh khôi vốn có ban đầu và của niềm tin tưởng vào sự an lành tốt đẹp trong một thế giới mới.

Đại Kỷ Nguyên xin gửi tới độc giả vài lời chia sẻ khoảnh khắc tuyệt vời khi lắng nghe bản nhạc Thiên địa nghênh xuân. Bản nhạc giúp tâm hồn của ta rộng mở hơn để lắng nghe nhịp đập sức sống của từng sinh mệnh trong vũ trụ mệnh mông, cùng cảm nhận đất trời nghênh xuân trong một diện mạo hoàn toàn vui tươi ngập tràn hạnh phúc, đồng thời là âm thanh của sự hi vọng tốt đẹp vào một năm mới đầy an lành.

Leave a comment »

Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp: Một người sẽ còn gì, nếu không được là chính mình? Nghe “My Way” để có câu trả lời

Có những ca khúc mãi đi cùng năm tháng, nằm sâu trong tiềm thức người nghe dẫu thời gian vẫn cứ lặng thầm trôi qua. Một trong những ca khúc được cho là bất hủ đó là My Way. Bài hát được đánh giá là một tác phẩm âm nhạc kinh điển gắn liền với giọng ca vàng Frank Sinatra.

Nói về My Way, người ta thường nhớ tới kỉ lục về số lượng phiên bản ghi âm, được phiên dịch sang 40 thứ tiếng kể cả tiếng Việt.

Danh ca Frank Sinatra ghi âm bài này năm 1968.

R5-731_zpsdd9c81891_zps1d06f10e1_zpsb42d7f01

My Way trong nguyên tác tiếng Pháp với nội dung về nỗi buồn đau khi kết thúc một cuộc tình. Thì trong phiên bản tiếng Anh được viết bởi Paul Anka được lấy cảm hứng từ câu chuyện khi ông lắng nghe lời than thở của một bậc đàn anh về sự chán chường muốn giải nghệ sân khấu.

Với những ca từ và triết lí cũng như cách nhìn về cuộc sống đầy sắc màu, My Way lời tiếng Anh đã đi sâu vào lòng người, có sức sống tiềm tàng trong ý thức của công chúng yêu nhạc.

Nếu cuộc đời là một sân khấu lớn, thì vai diễn và diễn như thế nào lại nằm trong sự lựa chọn của chính ta. Cái hay trong My Way chính là tác giả đặt mình vào tuổi xế chiều, cái tuổi của chiêm nghiệm và ngẫm nghĩ, nhìn lại chặng đường đời mà mình đã đi. Ở cái tuổi con người đã chín về suy nghĩ, là lúc ta dường như minh bạch nhất mọi chuyện ở đời.

Những trải nghiệm cuộc đời thuận theo dòng chảy của thời gian

Từ mạch cảm xúc này, người nghe cũng dễ dàng thuận theo dòng chảy của thời gian mà trải nghiệm. Đời con người có những phút giây hạnh phúc với những ngây thơ trong sáng thủa đầu vô cùng ngắn ngủi.

Lớn lên rồi lúc trưởng thành chính là khi mình phải lựa chọn, chọn cho mình một vai diễn trong màn kịch cuộc đời. Người ta chẳng được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mà mình sống.
Vai diễn có thể thiện hay ác, có thể tốt hay xấu là do chính bản thân ta chọn lựa mà gắn với nó cùng những nhân quả thiện ác mang theo.

Đến lúc cuối đời khẽ nhắm hờ đôi mắt, chiêm nghiệm về những chặng đường mà mình đã đi qua, nhìn lại vai diễn của đời mình, có những tự hào len lỏi trong nụ cười mãn nguyện, bởi những hào quang hay thành đạt danh lợi. Có những khi là sự nuối tiếc bởi những điều ta chưa thực hiện được. Nhưng cũng có khi là một chuỗi tháng ngày ân hận, bởi những giọt lệ muộn màng cho thời nông nổi đã gây ra.

Tới lúc này chính ta mở một phiên tòa lương tâm mà tự phán xét. Khi vĩnh biệt cuộc đời này, vở kịch lớn cuộc đời đã hạ màn, ta mới thực sự hiểu giá trị của được mất ở đời.

My Way của Paul Anka vì sao lại có thể sống mãi trong kí ức người nghe, có lẽ bởi chính những trải nghiệm cuộc đời đầy ý nghĩa mà ca khúc gieo vào tâm hồn. Nó mang theo một chân lí sâu sắc khiến cho đôi chân vốn vội vã đang mải miết trong dòng đời bỗng nhiên như chậm lại. Khiến cho những ai đang lạc lối như nhìn lại chính mình. Đó là giá trị mà My way vẫn luôn mang trong mình.

Sống với người bằng tấm chân tình, diễn với đời bằng cả chân thành sẽ mang ta tới sự mãn nguyện phút cuối đời

Trong My Way, một thông điệp được viết lên rất rõ ràng. Bạn được quyền chọn cho mình một cách sống, bạn luôn trả lời được câu hỏi bạn đã sống như thế nào? chính là bạn đang từng ngày trả lời cho chân tâm mà bạn có.

Giống như bạn đã đối xử với những người xung quanh bằng tình cảm chân thành, bằng sự mộc mạc chân phương. Hay đã hết lòng vì người mà sống. Thì ngày mai sẽ chẳng phải nuối tiếc khi họ rời xa ta.

Hay hôm nay ta miệt mài nỗ lực, tận tâm mình mà làm thảy mọi việc tốt nhất trong khả năng có thể, thì ngày mai kết quả thành bại ra sao ta chẳng chút hận lòng.

Tumblr_mpqpjt38IQ1ssrmb2o1_5001_zps06d83ce3

Cũng có lần trong đời người làm tổn thương ta ghê gớm, vết đau kia vẫn cứ nhói trong tim, nhưng một lần ta mở lòng tha thứ. Đó cũng chính là tự chữa viết thương cho mình. Đem bao dung mà xoa dịu mọi hận thù. Thì mai này ta vô tình mắc lỗi, lại được người đời đối đãi bao dung.

Phải chăng đây như một quy luật chẳng đổi rời, cái ta cho đi chính là những gì ta nhận lại?

Giống như trong My Way phút cuối đời nhắm mắt, vĩnh biệt thế nhân là nụ cười khẽ trên môi, là toại nguyện vì đã sống hết mình.Sống với chính cuộc đời mình bằng chính con tim. Để lúc này chẳng còn gì phải nuối tiếc, đó là lần ra đi trong thanh thản.

Cái hồn của bản nhạc My Way do Paul Anka viết thấm đẫm triết lí nhân sinh. Mặc dù nó được thể hiện qua nhiều ngôn ngữ nhưng giá trị thực sự của nó vẫn luôn được giữ gìn. Ca khúc được thể hiện bởi giọng ca vàng Frank Sinatra, My Way đã ngự trị trong lòng công chúng cho tới những lần thể hiện sau của các danh ca nổi tiếng như: Elvis Presley ,Tom Jones, từ Ray Charles cho đến Nina Simone giúp cho bài hát vượt thời gian để rồi trở thành bất tử.

My Way đã được đi vòng quanh thế giới với nhiều bản dịch ở các quốc gia như Ý, Tây Ban Nha, Nga… Còn trong tiếng Việt, bài được chuyển thành nhạc phẩm Dòng đời, có ít nhất là hai lời khác nhau của tác giả Nam Lộc, so với lời thứ nhất, lời viết sau mang ý nghĩa gần sát hơn với nội dung của bài My Way.

Lời bài hát tiếng Anh:
And now, the end is near
And so I face the final curtain
My friend, I’ll say it clear
I’ll state my case, of which I’m certain

I’ve lived a life that’s full
I’ve traveled each and every highway
But more, much more than this
I did it my way

Regrets, I’ve had a few
But then again, too few to mention
I did what I had to do
And saw it through without exemption

I planned each charted course
Each careful step along the byway
And more, much more than this
I did it my way

Yes, there were times, I’m sure you knew
When I bit off more than I could chew
But through it all, when there was doubt
I ate it up and spit it out
I faced it all and I stood tall
And did it my way

I’ve loved, I’ve laughed and cried
I’ve had my fill my share of losing
And now, as tears subside
I find it all so amusing

To think I did all that
And may I say – not in a shy way
Oh no, oh no, not me
I did it my way

For what is a man, what has he got
If not himself, then he has naught
To say the things he truly feels
And not the words of one who kneels
The record shows I took the blows
And did it my way

Yes, it was my way

Cách của tôi
Giờ đây, đã đến hồi kết thúc,
Và tôi đã sẵn sàng đón nhận nó.
Này, người bạn, hãy để tôi,
Kể cho bạn nghe, câu chuyện của mình.
Cả cuộc đời này, tôi đã
Đi mọi nẻo đường, đến khắp mọi nơi.
Nhưng trên hết, điều quan trọng là,
Tôi đã sống theo cách của tôi.

Hối tiếc, cũng có một chút,
Nhưng rồi cũng chẳng đáng bao nhiêu.
Tôi đã làm những gì phải làm,
Mà không hề đắn đo hay do dự.
Dù những chặng đường,
Từng bước đi đã được định sẵn.
Nhưng trên hết, điều quan trọng là,
Tôi đã sống theo cách của tôi.

Đúng, có những lần, chắc bạn đã biết,
Tôi không tự lượng sức mình.
Nhưng trước khó khăn,
Tôi luôn dũng cảm đối mặt.
Ngẩng cao đầu, không chút sợ hãi,
Rồi làm theo cách của tôi.

Yêu thương, hạnh phúc, lẫn khổ đau,
Và cả thất bại, tôi đã từng trải.
Giờ đây, khi tất cả đã qua,
Tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng.
Nhìn lại những việc đã làm,
Tôi dám nói rằng, không chút ngại ngần:
“Ồ, không, đó không phải tôi,
Tôi sống theo cách của mình.”

Một người sẽ còn gì,
Nếu không được là chính mình?
Để nói ra được điều mình nghĩ,
Chứ không phải những lời nịnh nọt.
Các bạn thấy đó, tôi đã phải trả giá.
Nhưng dù sao, đó vẫn là cách tôi sống.
Đúng, tôi vẫn là chính tôi đây.

Leave a comment »

Ca Dao: khoa học dân gian phản ánh lịch sử

Ca nghĩa là hát , dao nghỉa là ko có chương khúc như trong văn chương bác học.Ca dao là những bài hát ko thành chương khúc.Ca dao có những đặc tính của khoa học.

Tính cách phổ biến trong dân gian, từ ngàn xưa tới giờ , ko những khắp nước mà có khi từ phương đông sang phương tây.Thí dụ như câu ca dao về sự bất trắc của cuộc đời:

Còn đời ngươi ấy ngươi ơi, Nào ngươi đã bảy , tám mươi đâu mà.

Bên Pháp cũng có câu ca dao”Noel au balcon, Pa^ques  au tison ( Noel ở ban công , Pa^ques ở lò sưởi )

d307d-6a013486d6ac7d970c022ad3a7bf4e200b-pi

Ý nói ko phải năm nào vào dịp Noel tuyết cũng rơi , vào dịp lễ Pa^ques là trời ấm áp.Có năm thời tiết ấm áp vào dịp Noel và rét mướt vào dịp Pa^ques.Còn có thể kể ra nhiều thí dụ khác nữa như ta sẽ thấy sau đây.Khoa học cũng có tính cách tổng quát  như vậy. Nhà triết học Aristote đã từng nói : “Chỉ có cái gì tổng quát mới là khoa học”

Điểm giống  nhau thứ hai là tính cách vô danh hay khuyết danh.Tác giả ca dao là dân chúng từ mấy ngàn năm , trừ một vài ca dao gắn liền với các biến cố lịch sử.có lẽ lúc  ban đầu cũng do một người vì có cảm súc mà làm nên rồi người đời sau nhớ lấy mà truyền tụng mãi cho đến tận bây giờ.Các thành tựu khoa học mà ta biết rõ tác giả chỉ là thiểu số, thường là thành tựu gần đây.Các phát minh khoa học – nhất là các phát minh có từ lâu rồi – ta không biết ai là tác giả.

Về thời gian cũng vậy : một ca dao có từ năm nao?điểm này cũng nhích ca dao gần với khoa học.

Điểm giống thứ tư là có những ca dao có tính cách khẳng định như những định luật khoa học:

“Chuồn chuồn bay thấp thì mưa , Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm”

Trời nắng tốt dưa, trời mưa tốt lúa”.

Hay là ca dao về Tuần trăng:

“Mồng một không trăng

Mồng hai không trăng

Mồng ba câu liêm

Mồng bốn lưỡi liềm….”

Ca dao phản ánh lịch sử một nước , danh từ lịch sử được hiểu theo nghĩa rộng nhất:Lịch sử khoa học ( Thiên văn và Khí tượng) , lịch sử nền văn minh, lịch sử của địa lý.

về Thiên văn thì có bài về Tuần trăng ở trên , về thời tiết , ngoài bài về Chuồn chuồn đã kể ở trên còn:

Tháng bảy heo may , chuồn chuồn bay thì bão”, “Thâm đông , hồng tây dựng may,Ai ơi , ở lại ba ngày hãy đi”.

Ca dao về lịch sử địa lý

Gió đưa cành trúc la đà

Tiếng chuông Trấn Võ canh gà Thọ Xương

Mịt mù khói toả ngàn sương

Nhịp chày An Thái , mặt gương Tây Hồ.

7870d93fdb13a18e48c409b7f7777a14

Phong cảnh này ở phía bắc thành phố Hà Nội, “khu tiểu la tinh” với các trường trung học phổ thông và trung học cơ sở.Mùa thi, thí sinh tụ tập ở đường Cổ Ngư – nay là đường Thanh Niên, với hai rặng phượng vĩ nở đỏ ối , giữa một bên là hồ Trúc Bạch với đền Trấn Võ, một bên là Hồ Tây với chùa Trấn Quốc.Trấn Võ là tên chữ của một cái đền mà dân chúng gọi là đền Quan Thánh, tên một ông tướng huyền thoại , trấn thủ thành phố Hà Nội mặt ngoảnh về phương Bắc vì ngày xưa kẻ thù đến từ phương Bắc.

“Canh gà” là lúc gà gáy sáng.Huyện Thọ Xượng  ngày xưa ở trung tâm Hà Nội, về sau một nhà thờ Thiên Chúa và một tư thục của các linh mục được xây cất ở đó.Làng Yên Thái chuyên chế tạo giấy bản bằng cách giã bột giấy.

Tóm lại, ca dao – một khoa học dân gian – phản ảnh Tổ quốc thâm trầm , lịch sử khoa học của non sông, lịch sử phong tục , lịch sử đất nước.Ta không lấy làm lạ  ngoại quốc đánh giá cao loại thi văn này vì là tiếp cận trực tiếp với các đặc điểm của một dân tộc.

Leave a comment »

Ba Hoa Tiên Sinh ( Trích từ sách Trầm Tưởng ) & Self Control

Tôi ngán ngẩm những kẻ ba hoa ; linh hồn tôi kinh tởm họ.

Buổi sáng , khi thức dậy để đọc kỹ thư từ và báo chí đặt sẵn bên giường , tôi thấy chúng đầy dẫy ba hoa; tôi thấy toàn những chuyện lòng thòng vô nghĩa , thừa mứa đạo đức giả.

Khi tôi ngồi bên cửa sổ để giũ sạch chiếc mạng buồn ngủ khỏi hai con mắt mình và nhấp ly cafe đen pha theo lối Thổ Nhĩ Kỳ, Ba hoa tiên sinh xuất hiện trước mặt tôi , chân nhảy lò cò , miệng hết la hét lại lẩm bẩm lầm bầm.

Khi tôi đi làm hắn đi theo, thì thầm bên tai tôi và kích thích trí não nhạy bén của tôi. Khi tôi ra sức buông bỏ hắn , hắn cười khúc khích , rồi chẳng bao lâu lại tìm cách chen vào như nước lũ tràn tới bằng những chuyện trò vớ vẩn .

Khi tôi ra chợ , nơi ngưỡng cửa các gian hàng đều có hắn đứng , phê bình phán xét người qua kẻ lại. Thậm chí tôi còn thấy hắn trên những bộ mặt im lặng vì hắn cũng tháp tùng họ. Họ không nhận ra sự có mặt của hắn tuy hắn đang quấy rầy họ.

Nếu tôi ngồi với một người bạn , hắn làm kẻ thứ ba không mời mà đến.Nếu tôi lảng tránh hắn , hắn tìm cách cố xích lại thật gần để cho âm vang tiếng nói của hắn kích thích tôi , làm dạ dày tôi lộn lạo như ăn phải thịt ôi.

Tumblr_nedh40Z0UQ1sk87juo1_500

Khi ghé thăm các cung đình và  viện học thuật, tôi thấy Ba hoa tiên sinh cùng cha mẹ của hắn khoác áo Dối trá bên trong y phục lụa là và Đạo đức giả bên trong áo choàng lộng lẫy với khăn quấn đầu xinh đẹp.

Đến thăm các văn phòng , cơ quan , tôi cũng kinh ngạc khi thấy ở đó có mặt Ba hoa tiên sinh đứng giữa mẹ hắn , dì hắn , ông nội hắn , đang trò chuyện , nhóp nhép đôi môi dày cộm của mình. Và các thân nhân đó vỗ tay  tán trợ hắn , chế giễu tôi.

Trong chuyến tôi viếng thăm đền đài cùng những chốn thờ phượng khác , lại thấy có Ba hoa tiên sinh ở đó, ngồi trên ngai , đầu đội mũ miện , trong tay cầm quyền trượng lấp lánh.

Quay về nhà lúc chiều tà, tôi thấy hắn ở đó . Hắn treo mình lơ lửng trên trần nhà như con rắn , hoặc trườn trong bốn góc nhà như con trăn.

Tóm lại , có thể tìm thấy Ba hoa tiên sinh ở khắp nơi mọi chốn, bên trong và bên kia các tầng trời, trên mặt đất và trong lòng đất, trên đôi cánh thinh không và đầu ngọn sóng biển , trong rừng sâu, dưới hang động và trên đỉnh núi.

Liệu người yêu thích thinh lặng và tĩnh mịch có thể tìm được nơi nào không có hắn để nghỉ ngơi?Liệu Thượng đế có bao giờ thương xót linh hồn tôi và ban cho tôi ơn được câm nín để tôi có thể ở yên trong vườn địa đàng Im lặng?

Liệu trong vũ trụ này có xó xỉnh nào cho tôi đi tới đó để được sống trong hạnh phúc?

Liệu có nơi nào không là nơi buôn những chuyện trống rỗng?

Liệu có nơi nào trong quả đất này người ta không nói lời sùng bái bản thân , thao thao bất tuyệt?

Liệu có người nào trong tất cả mọi người mà miệng của hắn không là nơi ẩn núp của Ba hoa tiên sinh tinh quái và đểu cáng?

Nếu chỉ một loại ba hoa thôi , tôi sẽ nhẫn nhục cam chịu. Nhưng Ba hoa tiên sinh nhiều vô số kể. Có thể chia chúng thành các dòng họ và các bộ tộc.

Có những kẻ sống trong đầm lầy suốt ngày nhưng khi đêm đến , chúng lội vào bờ , trồi đầu lên khỏi mặt nước hay mặt bùn loảng , và chúng khiến cho đêm thanh vắng ngập tràn những tiếng kêu ồm ộp khủng khiếp làm nổ tung màng nhĩ.

Có những kẻ thuộc dòng họ muỗi mắt .Chúng bay lượn quanh đầu chúng ta , tạo thành những âm thanh cực kỳ nhỏ nhưng ghê gớm và đáng ghét.

Có những dòng họ gồm các thành viên nốc ừng ực bia rượu và đứng nơi góc đường , làm thinh không tràn ngập những tiếng lè xè đục quánh hơn bãi trâu đầm.

Chúng ta cũng thấy một bộ tộc kỳ cục gồm những kẻ sống cho qua thời gian nơi nấm mộ của Cuộc đời, bằng cách cải biến im lặng thành một loại than thở nghe thảm thiết hơn tiếng rúc của chim cú.

Rồi có các bang hội gồm những Ba hoa tiên sinh , tưởng tượng cuộc đời như khúc gỗ để từ cái đó chúng cố sức đẽo gọt ra một cái gì đó cho chính chúng nhằm tâng bốc chúng.Và tiếng đẽo gọt của chúng nghe ken két gớm ghiếc hơn tiếng đinh tai nhức óc của máy cưa.

Đi theo bang hội ấy là một môn phái gồm những sinh vật tự nện mình bằng chày gỗ , làm phát ra những tiếng kêu rỗng tuếch và kinh hoàng hơn cả tiếng trống long tong của người rừng rú hoang dã.

Hỗ trợ các sinh vật ấy là một chi phái gồm các thành viên chẳng làm gì cả , chỉ ngồi xuống những nơi kê sẵn ghế và nhai nuốt lời nói thay vì thốt ra chúng.

C93e9edf350e3317e10ebd69aadaa893

Thỉnh thoảng chúng ta bắt gặp một buổi liên hoan của những kẻ ba hoa, thêu dệt hết kiểu  này cách nọ nhưng vẫn chẳng ra quần ra áo.

Nhiều khi chúng ta tình cờ đi ngang một hội đoàn độc đáo của những kẻ ba hoa với các đại biểu của chúng y hệt chim sáo mà cứ tưởng mình là đại bàng khi chúng bay vút lên theo dòng chuyển động của những lời chúng phát biểu.

Và thế nào về những Ba hoa tiên sinh thích kéo chuông gọi người đi nhà thờ nhưng chúng không bao giờ đặt chân vào giáo đường.

Vẫn còn nhiều bộ tộc và nhiều dòng họ của Ba hoa tiên sinh nhưng chúng nhiều quá đếm không xuể. Theo ý kiến tôi, lạ lùng nhất là một môn phái gồm những thành viên gây rối vũ trụ , từ thời này sang thời khác, với tiếng ngáy và tự  làm mình thức giấc khi họ nói, “Chúng tôi uyên bác biết bao!

Sau khi bộc lộ sự ghê tởm của tôi đối với Ba hoa tiên sinh và những kẻ cùng chung chí hướng với hắn , tôi thấy mình như một bác sĩ không thể tự chữa trị , hoặc giống như kẻ bị kết án đang giảng dạy các bạn tù. Tôi đã và đang châm biếm Ba hoa tiên sinh cùng các bạn bè ba hoa của hắn bằng hành động ba hoa của chính tôi.Tôi chạy trốn những kẻ ba hoa nhưng tôi cũng là một tên trong bọn chúng.

Liệu Thượng đế có tha thứ các tội lỗi của tôi trước khi ngài ban ân phúc cho tôi và đặt tôi trong thế giới của Tư tưởng , Chân lý và Thương cảm , nơi không có mặt những kẻ ba hoa? 

0_6993f_8be78ffc_L

Sau khi ba hoa thì ta lại nghe nhạc thư giãn nha 

Self Control

Laura Branigan

Oh the night, is my world
City light, painted girl
In the day, nothing matters
It’s the night, time that flatters

In the night, no control
Through the wall, something’s breaking
Wearing white, as you’re walkin’
Down the street, of my soul

You take my self, you take my self control
You got me livin’ only for the night
Before the morning comes the story’s told
You take my self, you take my self control

Another night, another day goes by
I never stop, myself to wonder why
You help me to, forget to play my role
You take my self, you take my self control

I, I live among the creatures of the night
I haven’t got the will to try and fight
Against a new tomorrow, so I guess I’ll just believe it
That tomorrow never comes

A safe night, I’m livin’ in the forest of my dream
I know the night is not as it would seem
I must believe in somethin’, so I’ll make myself believe it
That this night will never go

Oh the night, is my world
City light, painted girl
In the day, nothing matters
It’s the night, time that flatters

You take my self, you take my self control
You got me livin’ only for the night
Before the morning comes the story’s told
You take my self, you take my self control

I, I live among the creatures of the night
I haven’t got the will to try and fight
Against a new tomorrow, so I guess I’ll just believe it
That tomorrow never knows

A safe night, I’m livin’ in the forest of a dream
I know the night is not as it would seem
I must believe in something, so I’ll make myself believe it
That this night will never go

You take my self, you take my self control
You take my self, you take my self control
You take my self, you take my self control

Tự chủ

Oh,đêm tối là thế giới của em

Ánh sáng phố đêm điểm tô cho người con gái

Ban ngày chẳng việc gì xảy ra

Đêm tối là thời gian tôn lên vẻ đẹp

Trong đêm,ko có sự kiểm soát

Điều gì đó vượt qua cả rào cản

Thả hồn xuống phố

Ăn mặc chỉnh tề

Anh làm em,làm em mất kiểm soát

Em chỉ như đang sống về đêm

Trước khi trời sáng,câu chuyện khép lại

Anh làm em đánh mất sự kiểm soát một đêm khác rồi ngày lại ngày qua

Chính em ko thể ngừng lại

Tự hỏi vì sao anh làm em quên đi vai trò của bản thân em

Anh lấy đi thân thể này,làm em mất tự chủ

Em,em sống trong ảo vọng về đêm

Em nào có ý chí để mà đấu tranh

Đối mặt với một ngày mới.em đoán chỉ còn tin tưởng vào nó

Rằng sẽ ko bao giờ có ngày mai một đêm an toàn

Em sống nơi cõi tiên Anh có biết rằng đêm tối ko như ta thấy

Em phải vững tin vào một điều gì đó

Và em cố gắng tự bản thân mình tin tưởng điều ấy

Rằng đêm nay sẽ ko bao giờ kết thúc

Oh-oh-oh, oh-oh-oh, oh-oh-oh, oh-oh-oh Oh-oh-oh, oh-oh-oh, oh-oh-oh, oh-oh-oh

Oh,đêm tối là thế giới của em

Ánh sáng phố đêm điểm tô cho người con gái

Ban ngày chẳng việc gì xảy ra

Đêm tối là thời gian tôn lên vẻ đẹp

Em,em sống trong ảo vọng về đêm

Em nào có ý chí để mà đấu tranh

Đối mặt với một ngày mới.em đoán chỉ còn tin tưởng vào nó

Rằng sẽ ko bao giờ biết đến ngày mai một đêm an toàn

Em sống nơi cõi tiên

Anh có biết rằng đêm tối ko như ta thấy

Em phải vững tin vào một điều gì đó

Và em cố gắng tự bản thân mình tin tưởng điều ấy

Rằng đêm nay sẽ ko bao giờ kết thúc

Oh-oh-oh, oh-oh-oh, oh-oh-oh, oh-oh-oh, oh-oh-oh

Anh lấy đi của em,lấy đi của em sự tự chủ.

Comments (1) »