Tombe La Neige ( Tuyết Rơi )

Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Et mon cœur s’habille de noir
Ce soyeux cortège
Tout en larmes blanches
L’oiseau sur la branche
Pleure le sortilège

Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manège

Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Tout est blanc de désespoir
Triste certitude
Le froid et l’absence
Cet odieux silence
Blanche solitude

Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manège

Chuyển ngữ Việt
Ngoài kia tuyết rơi mau
Người không đến khiến tôi buồn rầu.
Ngoài kia tuyết rơi lạnh
Như ngăn bước chân êm người tình.
Trông ra trắng xóa (trên) cây cành
Giống khăn tang phủ lên mình
Lũ chim trên cành giơ xương
Tuyết không tha đàn chim non.
Em muốn qua thăm tôi một chiều
Nhưng tuyết rơi rơi thật nhiều
Tuyết ngăn chân người em yêu
Không tới thăm được tôi đâu.
(la la la….)
Ngoài kia tuyết rơi mau
Người không đến khiến tôi buồn rầu.
Ngoài kia tuyết rơi lạnh
Như ngăn bước chân êm người tình.
Trông ra trắng xóa (trên) cây cành
Rét căm thêm vào vắng lạnh
Thế gian như lặng câm thôi
Tuyết không bao giờ ngưng rơi.
Em muốn qua thăm tôi một chiều
Nhưng tuyết rơi rơi thật nhiều
Tuyết ngăn chân người em yêu
Không tới thăm được tôi đâu

Một buổi chiều vắng , khói thuốc cùng nối cô đơn ám ảnh lên tiếng râm ran của lũ sẻ chuyền cành mới thấy chiều hoang đến vậy …
“Tombe La Neige”, bản Dance vút lên như gọi tên miền quá khứ , như phủ dụ tuyết trắng rơi làm giá buốt tâm hồn
Chỉ là một buổi chiều tuyết rơi , một buổi chiều không nghe bước chân em đến … nhưng mơ hồ đã nhận ra sự chia xa , con đường quen dẫn tới tình yêu đã bị mầu trắng lãng quên phủ đầy . Để vẫn chờ mong nhưng biết mình vô vọng , để vẫn biết nhịp yêu đương còn thổn thức nhưng cũng biết “ băng giá , tả tơi “
Một buổi chiều buồn , một mùa đông tê buốt , một xa xăm dáng hình , một cô đơn vây kín , một mầu trắng chia xa . Nhưng đâu phải đã hết , dường như vẫn còn chưa đủ để làm cho mùa đông thê lương , vẫn đâu đây một một khâm liệm cho người . Phải chăng tiễn đưa một linh hồn về với đất sâu hay tiễn đưa một tình yêu về nơi quá khứ ? Giọt lệ khóc cho mùa đông hay đang khóc riêng cho mình ? Có mùa đông nào buồn bã hơn thế này không ? Hay tự lòng mình lặng chìm đến thế …

Chờ đợi một buổi chiều để nỗi buồn níu gọi màn đêm . Vẫn thế . ánh mắt sẫm đen mầu tuyệt vọng , bờ môi khô đắng gọi tên và không gian vẫn trắng của tuyết rơi trên nền hy vọng , sự vô tình như phong kín khắp cả không gian .
Một căn phòng giá lạnh phủ vây một con tim giá lạnh , một không gian cô đơn gói buộc một nỗi cô đơn … Để câu hỏi như khắc tên vào năm tháng . Nỗi nhớ thương bao giờ sẽ qua ?
Có lẽ khi tâm trạng buồn , và quá khứ quay về gõ cửa bất chợt ta thấy điều gì đó như bong tuyết rơi làm nhói buốt tâm hồn khi tưởng ngỡ bình yên . Thì vẫn thế …là những gì đã đi qua nhưng biết đâu có lần ta nhìn lại , để biết người hơn , đời hơn … để biết giữ gìn từng chút ấm cho nhau dẫu ngoài kia không gian mùa đông đang đến tự bao giờ
Lời Việt do nhạc sĩ Viêt Nam viết lời
Ngoài kia tuyết rơi đầy
em không đến bên anh chiều nay
ngoài kia tuyết rơi rơi
trong băng giá tim anh tả tơi
đâu đây đám tang u buồn
mắt ai vương lệ thẫn thờ
lũ chim trên cành ngu ngơ
khóc thương ai đời bơ vơ
Không có em vuốt ve đêm nay
môi mắt anh xanh xao hao gầy
tuyết vẫn rơi đầy trên cây
giông tố như vô tình qua đây

Tuyết vẫn rơi rơi
chiều nay sao em không đến bên anh?
tuyết rơi tuyết rơi
phủ kín hồn anh một màu tang trắng

Buồn ơi ta khóc thương thân mình
vắng em căn phòng giá lạnh
nỗi cô đơn nào không đau
nhớ thương bao giờ qua mau.

Tuyết là một sản phẩm của mùa đông , ở miền ôn đới , tuyết trắng xóa rơi rơi trên đường phố , trên những mái nhà tạo ra một bức tranh mùa đông thật là đẹp và cũng thật u buồn .
Một người bạn ở nơi tuyết rơi đó nói với tôi rằng Tuyết Rơi trông rất đẹp nhưng khi nó rơi xuống nó cũng rất bẩn bạn à . Cũng giống như trời mưa ở miền nhiệt đới trên quê hương tôi , mưa cũng làm bẩn đường phố.
Tuyết rơi , em đã không đến bên tôi chiều nay , tôi nhìn những bông tuyết rơi trong băng giá lạnh lùng , trong sự đơn độc không có em .
Điệu nhạc cất lên cao rồi hạ xuống , hạ từ từ cho đến lúc nó bão hòa .
Có phải tuyết rơi khiến cho lòng người vô tình không , ôi nếu như có em thì bức tranh mùa đông rạng ngời hơn , chúng ta sẽ cùng nhau đi trong tuyết mà lòng ấm cúng biết bao .
Một ca khúc cũng có tâm trạng gần giống với bài Tuyết Rơi này và nhạc của nó nghe cũng khá hay theo điệu Tango , ca khúc này rất hiếm , rất khó kiếm được ca khúc này .

Mùa Đã Sang Rồi Em Có Hay

Hẹn đến thăm rồi không đến thăm,

Chiều hoang, mình lặng mắt trông chờ.

Người yêu hẹn đến rồi không đến

Hẹn đến sao rồi không đến thăm !!

Mùa đã sang rồi em có hay ??

Người đi từ độ tuyết giăng đầy.

Vàng Thu thuở trước còn vương vấn.

Em có chạnh lòng trong phút giây ?!

Chao ôi, mình chỉ uổng công chờ !!

Người yêu chắc hẳn giờ quên lãng

Lặng để .. sầu dâng ngập tâm tư.

Trời đã sang mùa, em có hay ??

Mùa trăng mộng cũ vẫn vơi đầy

Ngàn sương, người nỡ đành hờ hững

Thì nhớ nhung gì vạn kiếp sau !!

Advertisements

Leave a comment »

Je ne pourrais jamais t’oublier – Mưa trên biển vắng

Ca khúc nhạc Pháp có tựa đề: Je ne pourrais jamais t’oublier (Em không bao giờ có thể quên anh), trở thành một hiện tượng đặc biệt trong làng nhạc Việt khi từ một ca khúc gốc duy nhất này, hai nhạc sĩ tài năng đã phổ thành hai bản tiếng Việt đều rất hay và nổi tiếng, đó là bản ‘Nhớ anh mà thôi’ của nhạc sĩ Phạm Duy và bản ‘Mưa Trên biển vắng‘ của nhạc sĩ Nhật Ngân.

Khi ca sĩ Ngọc Lan vào vai cô gái dịu dàng trong cả hai ca khúc, dù là hai bối cảnh hoàn toàn khác nhau, nhưng cô đều gửi những lời tâm sự dịu hiền tới người yêu đã rời xa, gửi những lời hỏi thăm ân cần, những hoài niệm và cả lời nhắn nhủ đúng với thông điệp của bản gốc: Dù chúng mình có chia tay, nhưng em sẽ không bao giờ quên anh.

‘Je ne pourrais jamais t’oublier’ là ca khúc được Emil Dimitrov và Patricia Carli sáng tác vào năm 1970 và rất nhanh chóng trở thành ca khúc nổi tiếng trong lòng những người yêu nhạc khắp nơi trên thế giới bởi giọng ca đầy ngọt ngào của ca sĩ Nicoletta.

So với nguyên bản thì lời của “Nhớ anh mà thôi” của nhạc sĩ Phạm Duy sát nghĩa hơn nhưng “Mưa trên biển vắng” của nhạc sĩ Nhật Ngân lại trở nên phổ biến và được công chúng đón nhận nhiều hơn.

‘Nhớ anh mà thôi’ với câu hỏi đau đáu ‘Em ra sao trong đời anh?’

Cô gái lang thang trong nỗi nhớ về những kỉ niệm đẹp đẽ khi còn yêu. Cô tự hỏi lòng mình không biết anh có còn nhớ tới những tháng ngày đã qua. Tình yêu trong cô vẫn còn đó với nỗi nhớ trào dâng nhưng dường như cô gái ấy đang tự dằn lòng mình lại:

Này người yêu! Còn nhớ không tháng năm đã quen nhau
Và người yêu còn nhớ em không? Ngày hôm nao?
Em vẫn yêu người, và còn nhớ mãi khi ta yêu đời
Cuộc đời vui, đôi ta rong chơi…

Và em dứt đi để khỏi nát tan, bức tranh tình yêu, giữ nguyên thời gian…

Yêu đó, nhớ đó nhưng cô vẫn biết, rằng với anh đời giống như một giấc mơ, và giấc đó sẽ chẳng bao giờ kéo dài. Cô cũng hiểu hơn ai hết sẽ không bao giờ có sự miễn cưỡng trong tình yêu. Khi cảm thấy rằng, chia tay là con đường để tim mình không bị đau thương tan nát, cô đã nói lời chia ly, đặt dấu chấm kết thúc cho một cuộc tình đẹp. Cô nguyện giữ lại những kí ức đẹp đẽ của hai người ở một góc trong tim.

Ðời anh giống như là một giấc mơ
Nên em không muốn kéo anh la đà
Và em dứt đi để khỏi nát tan
Bức tranh tình yêu, giữ nguyên thời gian…

Con tim vẫn còn yêu tha thiết ấy, cô đã hiểu rằng, mình cũng có cảm giác vui khi người mình yêu thương đang rất hạnh phúc

Có lẽ tình yêu của cô gái thật sâu sắc, cô yêu anh bằng sự chân thành. Cô ân cần muốn biết về cuộc sống của anh, vẫn âm thầm theo dõi cuộc sống của anh. Khi biết rằng bên anh đã có một người khác, một chút chạnh lòng đã kéo đến tâm hồn. Cô biết anh đang hạnh phúc, và có lẽ với con tim vẫn còn yêu tha thiết ấy, cô đã hiểu rằng, mình cũng có cảm giác vui khi người mình yêu thương đang rất hạnh phúc.

Cuộc tình ơi! Giờ trái tim anh trao hết cho ai
Người tình mới đẹp ngất ngây hơn em nhiều!
Và bây giờ niềm hạnh phúc trong tim anh rồi
Em yêu người… em yêu anh như xưa thôi!

Một cung bậc đẹp nhất của một tình yêu chân thành có lẽ được cô gái truyền tải bằng những nỗi niềm thầm kín. Trong cô, có những mâu thuẫn khi thì nhớ thương da diết, khi thì đắm say với trái tim yêu, rồi lại một chút ghen, chạnh lòng hay những cảm xúc vui khi thấy người mình yêu đang được hạnh phúc.

Sự dằn vặt ấy như một cảm giác chẳng mấy êm đềm. Nhưng cô vẫn quyết chia tay mà chẳng níu kéo hay ủy mị, dẫu cô còn yêu anh rất nhiều.

Có lẽ điều ấy đã làm lên một tình yêu cao thượng…

Bên anh, sao như muôn năm xa anh?
Còn muốn nói thêm thì anh nói đi
Nên em không muốn giữ anh làm gì
Vài phút nữa thôi, là ta chia phôi!

Suốt trong đời em, nhớ anh mà thôi!
Vài phút nữa thôi, là ta chia phôi!
Suốt trong đời em, nhớ anh mà thôi!

Mưa trên biển vắng: Bản tình ca đẹp buồn lộng lẫy của những ai yêu biển

Ở một cung bậc khác, dù cũng từ những nốt nhạc ấy của bản gốc, nhưng ‘Mưa trên biển vắng’của nhạc sĩ Nhật Ngân đã vươn tới đỉnh cao thành công như một ca khúc độc lập hoàn toàn chứ không phải cảm giác của một ca khúc “cover”.

Lời ca trọn vẹn, đẹp buồn sâu lắng, cộng với sân khấu dàn dựng trác tuyệt của Mây Productions và chất tự sự đầy biểu cảm của ca sĩ Ngọc Lan, đã tạo nên một tuyệt phẩm hoàn hảo từ giai điệu, ca từ, bối cảnh, và ca sĩ thể hiện. Ngọc Lan dường như luôn hóa thân tuyệt đối vào cảnh chứ không phải như một ca sĩ đang hát trên sân khấu. Khán giả hòa tan vào câu chuyện của một người con gái đang lang thang trên biển vắng tìm về kỷ niệm và tâm sự với người mình yêu…

Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm
Ôi biển vắng đêm nao tình trao êm đềm
Cơn sóng nào gợi lên nỗi đau trong em
bao nhiêu chiều lang thang một mình.

Anh giờ đã như mây dạt trôi phương nào?
Em còn mãi nơi đây ngồi ôm kỷ niệm
Ôi cát mềm đêm nao bước chân đôi ta in hằn
Sóng đã xoá nhoà những vết chân

Người tình ơi, ngày tháng qua thấy anh vẫn như xưa
Và giờ em… tình vẫn không ngơi, còn yêu người
Vẫn đa tình, và toả sắc như hoa trên cành
Anh ơi! Em ra sao trong đời anh?

Âm thầm sóng đã xóa nhòa những vết chân: Khi chia li là điều tất yếu của một cuộc tình thì vẫn xin được giữ về nhau những gì đẹp nhất

Bao ngày tháng nên thơ tình yêu đâu rồi

Nay tình đã xa xăm mù khơi phương trời

Ôi nỗi buồn như mây kín che đôi ta bao ngày… cô đơn lạnh lùng…

Tình yêu là bền vững khi hai người hiểu nhau, tâm hồn của họ là sự giao thoa đồng điệu. Ở bên nhau, người ta tìm thấy một nửa của tâm hồn mình. Họ như hai mảnh ghép ở đời mà tương hợp. Hai tâm hồn là sự nương dựa, là cảm thông và chia sẻ.

Nhưng khi họ không còn hiểu nhau nữa, khoảng cách trong tâm của họ ngày càng cách xa thì đâu là lối thoát cho một cuộc tình?

Tình như bóng mây,
ngàn năm vẫn bay
Mây ơi mây hỡi,
cánh mây giang hồ
Ngày tháng lênh đênh,
bờ bến nơi đâu?

Cô gái đã rất nhạy cảm và tinh tế nhận ra điều ấy và quyết định nói lời chia tay dẫu cho tình yêu của cô vẫn còn tha thiết, với sự mạnh mẽ và lí trí của một người con gái muốn giữ những kỉ niệm về một mối tình đẹp, thay vì một trái tim tan nát khổ đau lấp đầy oán trách hận thù.

Với chất giọng ấm, nhẹ nhàng thiết tha, nhưng khác với phong cách hát ‘điệu’ đầy nữ tính của Ngọc Lan, ca sĩ Nicoletta đã ghi dấu đỉnh cao cho ca khúc Je Ne Pourrais Jamais T’oublier. Giọng hát của Nicoletta truyền tải cảm xúc nhớ nhung của một tình yêu mạnh mẽ mà cô gái vẫn gìn giữ trong tim nhưng đâu đó lại thấy sự cương quyết lí trí.

Cô trân trọng những kỉ niệm của tình yêu, cô tôn trọng chính mình, vì vậy mà cuộc tình kết thúc với dư âm của nó là những gì đẹp nhất được lưu giữ trong tim.

Với phiên bản tiếng Việt thì giọng hát trong vắt, mềm điệu đầy nữ tính của ca sĩ Ngọc Lan mang đến cho người nghe một cảm giác buồn và nuối tiếc một cuộc tình. Một nỗi nhớ khôn nguôi, hay những cảm giác cô đơn mang theo cả những trách móc.

Với bản dịch này, dù người nghe thường có cảm giác buồn, bởi sự đổ vỡ của một cuộc tình, nhưng vẫn thấy được sự cao thượng và đẹp đẽ trong tâm tư của cô gái muốn chủ động chia ly để giữ lại những gì đẹp nhất, khi đã không tìm thấy trái tim cùng chung nhịp đập. Cô vẫn giữ nguyên vẹn nỗi nhớ và tình yêu dành cho người mình yêu thương ở một góc riêng trong tim mình.

Tình yêu luôn là những giai điệu đẹp của cuộc sống con người. Âm thanh của nó như những nốt nhạc dệt nên biết bao nhiêu giấc mộng lung linh mà với con người đó là điều không thể thiếu.

Je N’pourrais Jamais T’oublier (I Will Never Forget) – Nicoletta | Unknown

Je ne pourrais jamais t’oublier

Tiens, bonjour, comment vas-tu, dis-moi
Te’, te souviens-tu encore de moi?
Oui, dans ma vie souvent je pense a` toi
Mais a` part ca, comment ca va?

Toi, vraiment tu n’as pas trop change’
Moi, tu sais, j’ai beaucoup voyage’
Oui, en effet j’ai decouvert d’autres pays
Et toi, qu’as-tu fait de ta vie?

Je parle trop, tu es presse’
Je ne vourdrais pas te deranger
Si j’en dis trop, c’est pour t’aider
A` retrouver le temps passe’

Est-il vrai qu’elle me ressemble?
On dit qu’elle a aussi les yeux bleus
Es-tu certain d’etre plus heureux maintenant?
Moi, je t’aime, je t’aime toujours autant

C’est la vie, on n’y peut rien changer
Nous sommes aujourd’hui deux etrangers
Je vois tres bien dans tes yeux
Qu’il n’en reste rien de notre amour
Que tu es loin

Je parle trop, tu es presse’, je sais
Je ne veux plus te retarder
Encore un mot et je m’en vais, tu sais
Je ne pourrais jamais t’oublier
Encore un mot et je m’en vais, tu sais
Je ne pourrais jamais t’oublier

Chuyển ngữ tiếng việt

Je N’pourrais Jamais T’oublier (I Will Never Forget) – Nicoletta | Unknown

Em sẽ không bao giờ quên

Ô! Xin chào, anh khoẻ không? Hãy nói cho em biết
Anh, anh có còn nhớ đến em không?
Trong cuộc sống của em, em vẫn thường nghĩ đến anh
Mà, một nửa của em, (anh) thế nào rồi?

Anh, anh không thực sự thay đổi nhiều
Còn em, anh biết đấy, em có nhiều cuộc hành trình
Em đã đến nhiều miền đất lạ
Còn anh, anh đã làm những gì trong cuộc sống của anh

Em nói hơi nhiều, anh có cảm thấy phiền không?
Em không làm anh phiền lòng chứ?
Nếu em có một ước muốn
Thì chỉ muốn khoảnh khắc tươi đẹp khi xưa quay trở lại

Có đúng là cô ta giống như em không?
Cô ta cũng có một đôi mắt xanh à?
Chắc là anh đang hạnh phúc nhiều lắm
Em, em yêu anh, và em yêu luôn cả hai người nữa

Đó là cuộc đời, chẳng thay đổi gì mấy
Giờ đây chúng mình như hai kẻ xa lạ
Em thấy thật tốt khi trong đôi mắt anh
Chẳng còn chút gì gọi là tình yêu của chúng mình nữa
Cho dù anh có xa xăm

Em nói hơi nhiều, anh có cảm thấy phiền không, em biết
Em không muốn phải chậm trễ nữa
Còn một lời cuối nữa thôi, anh biết đấy
Em sẽ không bao giờ quên (anh)
Còn một lời cuối nữa thôi, anh biết đấy
Em sẽ không bao giờ quên (anh)

 

Leave a comment »

Nostalgie ( Nỗi Nhớ Quê Hương )

Với tôi ngoài mùa thu cảnh đẹp thì mùa đông cũng đẹp chẳng kém gì mùa thu . Cái đẹp của mùa thu là lá vàng rơi đầy một góc phố . Mùa đông đẹp lộng lẫy với tuyết trắng phủ đầy khắp lối đi . Mùa Thu đã buồn rồi và sang đến mùa đông thì cái nỗi buồn đó sâu thẳm trong lòng . Một bài hát có nhạc rất hay được viết dựa trên một bài thơ của Nga . Không biết chính xác nhạc gốc của bài hát này là nhạc Pháp hay Nga  Niềm Thương Nhớ


Nostalgie

Julio Iglesias

Nostalgie on se ressemble
Tu es tendre, moi aussi
Nostalgie je pense elle
Je l’appelle dans la nuit

Elle vivait l-bas
Au pays du froid
O le vent sauvage
M’apporte un regard
Il neigeait l’hiver
Il pleuvait du bleu
Et l’t joli, Nostalgie
Nostalgie on se ressemble
C’est dcembre ton pays
Nostalgie, tu joues tzigane
Sur la gamme de l’oubli

Elle avait envie
De brler sa vie
Sous un vrai printemps
Elle avait vingt ans
Elle a pris la mer
Vers un ciel plus clair
Me laissant le gris,
Nostalgie

Un amour d’hiver
Le ciel l’envers
C’tait la folie
Nostalgie

Parfois sur la mer
Quand la nuit est claire
Son prnom revit
Nostalgie Nostalgie Nostalgie

1444386082_f7606afcb6_b

Dịch ý

Nostalgie

( Nỗi nhớ quê hương )

Nostalgie on se ressemble
Tu es tendre, moi aussi
Nostalgie je pense elle
Je l’appelle dans la nuit
Nostalgie chúng ta thật giống nhau
em dịu dàng và anh cũng thế
Nostalgie , tôi nghĩ về cô
tôi gọi tên cô trong màn đêm .

Elle vivait l-bas
Au pays du froid
O le vent sauvage
M’apporte un regard
Il neigeait l’hiver
Il pleuvait du bleu
Et l’t joli, Nostalgie
Nostalgie on se ressemble
C’est dcembre ton pays
Nostalgie, tu joues tzigane
Sur la gamme de l’oubli
cô sống ở đó
xứ  sở lạnh lẽo
nơi cơn gió hoang dã
mang đến cho tôi một ánh nhìn
trời đông đổ tuyết
trời mưa xanh ngắt
trời hè xinh tươi , Nostalgie
Nostalgie ta thật giống nhau
đó là tháng 12 nơi xứ  sở  của  cô
Nostalgie,  cô chơi tzigane
trên gam màu của sự  lãng quên

Elle avait envie
De brler sa vie
Sous un vrai printemps
Elle avait vingt ans
Elle a pris la mer
Vers un ciel plus clair
Me laissant le gris,
Nostalgie
Cô mơ ước
thiêu rụi cuộc sống
dưới trời xuân xanh tươi
cô có hai mươi  năm
để mang biển
tới chân trời trong xanh hơn

Un amour d’hiver
Le ciel l’envers
C’tait la folie
Nostalgie
Tình yêu băng giá
nơi chân trời
thật khùng điên
Nostalgie

Parfois sur la mer
Quand la nuit est claire
Son prnom revit
Nostalgie Nostalgie Nostalgie
Đôi khi trên đại dương bao la
trời đêm soi sáng
tên cô ấy dậy sóng lên
Nostalgie Nostalgie Nostalgie

winter_wonderland_1600

Ý Thơ  ( Phan Sinh )

NIỀM THƯƠNG NHỚ

Niềm thương nhớ , ta giống nhau nhiều lắm
Em rất dịu dàng , cũng như anh.
Niềm thương nhớ , anh nhớ em nhiều lắm
Anh nhắc tên nàng lúc đêm thâu.

Nàng đang sống trên kia , nơi tuyết băng xứ lạnh
Nơi cơn gió loạn cuồng, mang cho tôi nỗi nhớ
Trời tuyết đổ mùa Đông, mưa rơi xanh lòng đất
Niềm thương nhớ tôi ơi , nàng giai nhân tuyệt thế !

Niềm thương nhớ , ta giống nhau nhiều lắm ,
Nơi xứ lạnh lùng kia , cuối năm trời giá buốt.
Niềm thương nhớ của anh ,
Trong tiếng đàn não nuột, chơi theo điệu tzi-gan
Em đã kéo dây tơ đến cung buồn quên lãng.

Nàng nhứt quyết ra đi, trong mùa xuân tươi đẹp
Đời chỉ mới hai mươi, đi vào lòng biển cả
Hồn phiêu lãng trời xanh , bỏ lại tôi buồn bã ,
Niềm thương nhớ tôi ơi !

Một mối tình mùa Đông, bầu trời xanh còn đó,
Nỗi điên khùng chất ngất, tôi thương nhớ khôn nguôi !
Đôi khi trên biển cả , khi đêm sáng trời trong,
Tên em lại hiện về , trong hồn xanh nỗi nhớ.
Nhớ thương ơi ,  nhớ thương ơi ,  nhớ thương ơi !

***

Winter Wonderland

Còn Chút Gì Để Nhớ

( Nhạc trữ tình )

Phố núi cao phố núi đầy sương

Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn

Anh khách lạ đi lên đi xuống

May mà có em đời còn dễ thương

Phố núi cao phố núi trời gần

Phố xá không xa nên phố tình thân

Đi dăm phút đã về chốn cũ

Một buổi chiều nao lòng bỗng bâng khuâng

Em Pleiku má đỏ môi hồng

Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông

Nên mắt em ướt và tóc em ướt

Da em mềm như mây chiều trong

Xin cám ơn thành phố có em

Xin cám ơn một mái tóc mềm

Mai xa lắc bên đồn biên giới

Còn một chút gì để nhớ để quên.

Leave a comment »

I Won’t Forget You

I Won’t Forget You

Jim Reeves

I know that i won’t forget you
For i’ve loved you too much for too long
Though you don’t want me now
I’ll still love you
’til the breath in my body has gone

That’s how it is with me
And you’ll always be
The only love i ever knew
I’ll forget many things in my life time
But my darling i won’t forget you

That’s how it is with me
And you’ll always be
The only love i ever knew
I’ll forget many things in my life time
But my darling i won’t forget you.

Dịch ý

Anh sẽ không quên em

Anh biết rằng anh sẽ không quên em
Vì anh đã yêu em quá sâu đậm, quá lâu dài
Dù giờ đây em không còn muốn anh nữa
Anh vẫn sẽ yêu em
Cho đến khi tàn hơi thở và thể xác tiêu tan .

Đó là điều diễn ra trong lòng anh
Và em sẽ luôn luôn là
Tình yêu duy nhất anh từng biết
Anh sẽ quên nhiều điều trong cuộc đời mình
Nhưng em ơi, anh sẽ không quên em

Nếu nói về giọng ca của Jim thì giọng ca của ông quá tuyệt vời rồi , giọng ca của Jim và của Elvis là những chất giọng mà tôi luôn yêu thích .

Ca khúc này với ca từ nghe sến và xạo ? đừng có vội vàng chê nó như thế đâu nhé .

Hãy đọc và suy ngẫm một chút đi , nếu bạn là người hay vào những forum , những diễn đàn trên mạng và bạn thích đọc các bài tùy bút nhật ký hay những chuyên mục gỡ rối tơ lòng , nhỏ to tâm sự , tâm tình hiến dâng thì :

Chao ôi ! Tôi không thể nào quên được em ……..khiếp ………đến nhức đầu

Tôi không thích và không bao giờ đọc những chuyên mục đó cả , còn đối với âm nhạc thì khác

Tôi dạo chơi với những khúc nhạc say đắm mà chẳng quan tâm đến ca khúc ấy nói về cái gì .

Đó là nét quyến rũ rất riêng trong âm nhạc .

Leave a comment »

Ca khúc đi cùng năm tháng: Câu chuyện cám dỗ tình sắc của Thỏ Ngọc trong Tây Du Ký mang tới thông điệp gì?

Đi cùng với sự nổi tiếng từ cốt truyện và các nhân vật trong Tây Du Ký, là những ca khúc sử dụng trong phim. Một trong những ca khúc đặc sắc, đó là Thiếu nữ Thiên Trúc. Mang theo giai điệu vui tươi, ngọt ngào và rộn ràng với những ca từ đơn giản trong sáng, nhưng ẩn chứa sự cám dỗ Tình sắc của nàng công chúa xinh đẹp nước Thiên Trúc do Thỏ Ngọc biến thành.

Trong hành trình đi Thiên Trúc thỉnh kỉnh của bốn thầy trò Đường Tăng đã vượt qua bao nhiêu gian nan vất vả. Đến ngày được đặt chân lên vùng đất Xá Vệ, nơi được mệnh danh là miền đất Phật. Ngỡ tưởng chân đã gần tới được đích cần tới, ấy vậy mà Đường Tam Tạng vẫn phải đối mặt với cám dỗ về tình với nàng công chúa xinh đẹp nước Thiên Trúc do Thỏ Ngọc biến thành.

‘Thiếu nữ Thiên Trúc’ là lời tự tình đầy ngọt ngào quyến rũ với vũ điệu mềm mại say mê mời gọi Đường Tăng

Ca khúc mang âm hưởng của âm nhạc Ấn độ, điệu múa của nàng công chúa xinh đẹp mang theo những động tác đẹp mắt say mê. Trong nhạc vũ cổ xưa của người Ấn Độ, từng điệu múa tư thế tay được ví như những kiểu thủ ấn nhà Phật rất đẹp đẽ và cuốn hút. Có lẽ vì điều này mà vũ điệu và lời ca của bài hát này mang theo hồi hướng âm hưởng của những vũ điệu múa cổ xưa ở vùng đất Ấn Độ, miền đất Phật.

‘Thiên Trúc thiếu nữ’ (Thiếu nữ Thiên Trúc) là ca khúc vui tươi, ngọt ngào, rộn ràng, là lời bày tỏ về tình yêu đầu của nàng công chúa xinh đẹp nước Thiên Trúc (do Thỏ Ngọc biến thành) mà nàng dành cho phò mã Đường Tăng của mình:

Oh… Shalliwa, Oh…. Shaliwa
Oh… Ho!… Oh…ho….Oh…ho!

Là ai đã đưa chàng đến bên thiếp
Là vầng trăng tròn trên kia
Là tiếng suối chảy róc rách
Là tiếng suối chảy róc rách, róc rách
Thiếp giống như cánh hoa điểm thêm giọt sương mai
Ngọt ngào quấn quit bên chàng chẳng muốn xa

Oh… Shallywa, oh shallywa
Oh… Shallywa, oh shallywa…ho
Oh… Shallywa, Oh! shallywa
Oh… Ho!… Oh…ho….Oh…ho!

Là ai đã đưa chàng đến bên thiếp
Là ánh sao lấp lánh trên kia
Là bầu trời trong xanh tươi sáng
Là bầu trời trong xanh tươi sáng
Thiếp nguyện dùng trái tim lấp đầy chân tình này
Để yêu chàng yêu càng thêm sâu đậm

Oh…shallywa, shallywa
Oh…shallywa, shallywa
Oh…shallywa, shallywa
Oh…shallywa, shallywa

Lời bài hát vui nhộn, tươi vui với nụ cười e ấp duyên dáng của nàng công chúa. Ánh mắt tình tứ nhuốm đầy hương sắc say mê dung mạo của Đường Tăng. Khiến Đường Tăng một mực lẩn trách khước từ. Ở tập này sự kiên định vững chắc của Đường Tam Tạng trong việc từ chối hôn nhân và lời mời gọi về quyền lực và giàu sang. Có lẽ rằng, đã đi tới chặng đường này của hành trình đi thỉnh chân kinh, trong tâm vị hòa thượng đã đủ vững trước những cám dỗ về danh- lợi- tình.

Âm hưởng của âm nhạc Ấn Độ cũng được lồng ghép khéo léo trong ca khúc này. Thiên Trúc thiếu nữ do giọng ca Lý Linh Ngọc thể hiện. Cô cũng là diễn viên thể hiện vai công chúa nước Thiên Trúc trong bộ phim Tây Du Kí.

Cớ chi mà Đường Tăng một mực chối từ được làm phò mã?

Trong Tây Du Kí, có rất nhiều lần Đường Tăng gặp những ma nạn trên suốt cuộc hành trình của mình. Không có khó khăn nào giống nhau. Tuy nhiên có một quan nạn được lặp đi lặp lại khá nhiều lần. Đó chính là quan ải về cám dỗ danh- lợi- tình.

Phải chăng đây là đại quan mà khảo nghiệm liên tục để biết được chân tâm thực sự của Đường Tăng. Ở lần này, Đường Tăng được đức vua xứ Xá Vệ cảm mến mà một mực đòi gả công chúa cho Tam Tạng. Được làm phò mã của một nước sống trong nhung lụa lầu các. Được làm phu thê với công chúa xinh đẹp xứ Xá Vệ. Có ân sủng nào lớn hơn như vậy? Cơ hội này lại được mang đến cho Đường Tăng.

Nhưng chi tiết rất đáng được đánh giá là đắt trong Tây Du Kí. Đó là chi tiết Đường Tăng liên tục nhắc tới câu: ‘‘Bần tăng là kẻ tu hành’’. Đây là lời nhắc nhở tự bản thân mình về những hành xử đối đãi của bản thân ra sao trước cám dỗ ở đời. Coi bản thân là người tu hành lấy chuẩn mực của người tu mà nhìn nhận thay vì coi bản thân như một người bình thường. Trong quá khứ xa xưa, tu luyện là một quá trình nghiêm túc và phải khổ luyện thực tu. Và khi đã xuất gia vào chùa chuyên tu tức là đã đoạn tuyệt với trần thế. Không còn coi mình là người phàn trần mà bước trên con đường phi thường.

Khi đã coi bản thân là một người tu hành chân chính, thì mục đích cuối cùng của con đường của mình phải đắc được chân kinh, có chân Pháp và hoàn thành sứ mệnh của mình.
Những thứ cám dỗ kia đặng có mang theo được? hạnh phúc nhung lụa hay giàu sang quyền quý liệu có trường tồn? Sắc tình quyến rũ liệu có thể mang theo khi viên mãn Phật quả? Thân quyến nhớ nhung phải chăng là sợi dây ràng buộc?

Điều này Đường Tăng là người minh bạch ngộ được. Do đó mà một mực chối từ bất chấp mọi lời nài nỉ từ nhà vua.

Có thể thấy rằng, từng tập phim Tây Du Kí qua đi không đơn thuần chỉ là những thước phim giải trí. Mà trên hết nó ẩn chứa những hàm ý thâm sâu nhắc nhở tới người đời. Và dường như nó còn lưu lại cho hậu nhân những chuẩn mực về tu hành, con đường để có thể chân tu và làm thế nào để đắc Phật quả. Càng trải nghiệm Tây Du thì càng cảm thấy thấm thía những điều sâu sắc thâm thúy ấy.

Thiếu Nữ Thiên Trúc

Leave a comment »

Lắng nghe ca khúc Tây Du Ký: Cớ sao phải vượt muôn trùng vạn dặm, chi bằng ở lại đây vui hưởng chốn mộng tiên?

Ở tập 19 của Tây Du Ký, Đường Tăng bị lọt vào động không đáy, thưởng hoa, thưởng trà với những tiên cây và lọt vào mắt xanh của một cô gái vốn là một loài hoa tu thành. Cô gái có vẻ đẹp say mê hồn người, với giọng ca ngọt ngào như mật, giọng ca tình ý cất lên với câu hỏi: Hà tất Tây thiên vạn lý dao?

Câu hỏi với ngụ ý rằng tại sao phải cực khổ vượt muôn ngàn dặm trường mà vất vả gian nan, sao phải bất chấp hiểm nguy mà đi Tây Thiên, chi bằng ở lại đây hưởng cuộc sống bồng lai tiên cảnh, hoa thơm trái ngọt, tình đong đầy, rượu ngon, trà quý rót đầy ly?

Tây Du Ký là một bộ phim được đánh giá có rất nhiều ca khúc hay với tầng tầng ý nghĩa thâm sâu. Hàm ý sâu sắc trong ca từ, nó không chỉ dừng lại ở một bài hát, mà còn luôn mang tới những thông điệp quý giá cho người xem.

Trên chặng đường của một đời người, biết bao nhiêu đam mê, cám dỗ. Có người lún sâu vào hưởng thụ nơi thế gian mà quên cả những sứ mệnh đích thực của đời người. Nhưng có những người khi tìm được con đường đi chân chính cho cuộc đời mình thì lại vật lộn, khổ sở để bứt ra khỏi sợi dây ràng buộc vô hình đó.

Trên chặng đường của một đời người, biết bao nhiêu đam mê, cám dỗ. Có người lún sâu vào hưởng thụ nơi thế gian mà quên cả những sứ mệnh của đời người. 

Những con người đó chính là hình tượng của Đường Tăng, trên con đường đi thỉnh chân kinh, động không đáy chính là những cạm bẫy mê hoặc đầy ngọt ngào mà bất kì một người nào đều phải trải qua. Đó chính là sự kiên định khi coi nhẹ mọi ham mê lạc thú chốn trần gian, coi nhẹ những thứ mà người thường vốn mê đắm, khao khát, và vững chân trên con đường tu thành.

Động không đáy hay cõi trần đầy dục vọng, chẳng biết đâu là đủ là vừa, rơi vào đó như lạc chốn mê bất tận.

Cuộc đời con người với những dục vọng và ham mê được ví như một cái động không đáy, thói hưởng thụ, ham muốn chẳng có điểm dừng.

Có người với khát khao hưởng thụ những lạc thú ở đời, mà tối ngày đắm chìm chẳng tỉnh. Đó chính là cõi mê, nó dìm ta tận sâu thẳm của hang cùng.

Cũng giống như Đường Tăng trước lời mời gọi đầy mê hoặc, người đẹp, rượu ngon, trà quý, trăm hoa mỹ lệ chốn bồng lai:

Đào mận thơm hương, hoa lê cười
Sao bằng thiếp, đầu cành xuân xao xuyến
Thược dược diễm lệ, hoa mận cười
Sao bằng thiếp, mưa thướt tha yêu kiều
Mưa thướt tha yêu kiều
Trà thơm một chén đón chàng đến
Ánh sao lung linh, áng mây phơi phới.

Vậy cớ sao phải vượt muôn trùng vạn dặm, chi bằng ở lại đây vui hưởng chốn mộng tiên?

Cuộc đời con người là ngắn ngủi, tận hưởng đi khi chỉ được một sớm một chiều, đời người ta như một giấc mộng ngắn ngủi, sao không dệt lên mộng đẹp nên thơ, chọn chi con đường gian khó, đi Tây thiên để thỉnh chân kinh?

Lời mời gọi hay là một lời dụ dỗ, khiến người tu như đứng giữa hai con đường, nếu Đường Tăng không một lòng kiên định, thì cơn say kia như cơn sóng mạnh cuốn trôi, giống như người tu đi trên con đường tu hành, phải đối diện cám dỗ, và con đường kia là sự giải thoát của sinh mệnh, vĩnh viễn thoát khỏi khổ ải luân hồi, tiến về viên mãn, đắc quả vị. Đó mới là đích cuối cùng.

Hà tất đi Tây thiên xa vạn dặm
Hà tất đi Tây thiên xa vạn dặm
Vui lạc chỉ tại sớm nay
Vui lạc chỉ tại đêm nay
Vui lạc chỉ tại sớm nay
Vui lạc chỉ tại đêm nay

Trong cõi mê cần người ta vẫn cần phải tỉnh, sắc dục là một quan ải mà bất kì người chân tu nào cũng phải vượt.

Người tu hành là người không say trong cái mê của người thường, là người tỉnh trong cõi mê vô tận. Nhưng có một cám dỗ, một quan ải mà chẳng ai có thể tránh, đó chính là sắc dục.

Đứng trước cái đẹp mê hồn lộng lẫy, đứng trước một sự quyến rũ mời gọi không thôi, giữ vững tâm mình hay không, đó không phải điều dễ dàng.

Đường Tăng không chỉ một lần vượt qua sự cám dỗ của mĩ nhân, trong phim là vô số những giai nhân mĩ lệ xuất hiện nhiều lần để làm mòn đi ý chí của người tu luyện.

Người tu hành không phải là chỉ duy nhất một lần phải bước qua nó, mà nó sẽ tới cho tới ngày người đó tu thành quả vị.

Phật Thích Ca khi xưa trước khi viên mãn Phật quả, ngay cả khi nhập định, Ngài đã bước qua cám dỗ của một mĩ nữ đẹp như tiên, mà một mạch tiến đến chứng ngộ Phật Pháp.

Hà Tất Đi Tây Thiên Xa Vạn Dặm – Ngô Tịnh (Tây Du Ký 1986)

Leave a comment »

Lắng nghe ca khúc Tây Du Ký: 500 năm bãi bể nương dâu, 500 năm khắc khoải đợi mong của Ngộ Không dưới núi Ngũ Hành Sơn

Nhắc tới Tây Du Kí, là nhớ tới những ca khúc bất hủ trong phim. Đã trải qua những tháng năm dài, ca khúc ấy, bộ phim ấy đã đi sâu vào trong kí ức của mỗi người. Thời còn trẻ ai cũng ngóng trông về màn hình nhỏ để đón xem Tây Du Ký, đến khi trưởng thành lại một lần nữa thấu hiểu đạo lý trong mỗi tập phim, đến khi tuổi đã xế chiếu, người ta lại một lần nữa cảm ngộ về kiếp người.

Một chút chiêm nghiệm qua ca khúc: 500 năm bãi bể nương dâu, để thấu hiểu nỗi khắc khoải đợi mong của Ngộ Không khi bị giam dưới núi Ngũ Hành Sơn, và cũng để hiểu thêm câu hỏi cho chính cuộc đời mình, ta sinh ra để đợi chờ điều chi? Sự mong ngóng của sinh mệnh con người là gì?

Ca khúc với ca từ đầy sâu lắng và giọng ca nam trầm ấm nhưng đượm nét buồn và sự da diết trong giai điệu, làm cho người nghe như khắc khoải theo giọt lệ sầu mà Ngộ Không mang theo.

500 năm vạn vật thay đổi, núi mòn sông cạn, biển cũng khô héo, càn khôn chuyển dời mà ta vẫn còn nơi đây

Ngộ Không sau khi đại náo thiên cung vì thế mà bị Phật tổ giam dưới núi Ngũ Hành. Đó là những tháng ngày dài đằng đẵng, mỏi mắt theo cánh chim bay, khao khát mong mỏi được tự do bay nhảy giữa bầu trời, nhìn hoa lá năm này đơm bông rồi lụi tàn, tháng ngày buồn bã đi theo, cả thế giới gói gọn trong tầm mắt, ở chốn đây như kẻ mù ngắm tranh. Sự giam cầm trói buộc đôi chân nhảy, tự do phiêu đãng giữa mây trời.

Năm trăm năm bãi bể biến nương dâu
Tảng đá cứng cũng phủ rêu phong
Cũng phủ rêu phong…
Năm trăm năm bãi bể biến nương dâu
Tảng đá cứng cũng phủ rêu phong
Cũng phủ rêu phong…

Câu tục ngữ: Năm trăm năm bãi bể biến nương dâu, ám chỉ tới sự thay đổi của vạn vật, đất trời. Càn khôn đã chuyển, thế sự đổi dời, tảng đá kia rêu phong phủ kín, mà 500 năm vẫn như chưa đủ dài.

Sự khắc khoải càng thêm da diết khi ca khúc được lặp lại ca từ, như réo rắt thêm nỗi buồn khô héo tâm can Ngộ Không.

Giờ nằm đây gặm nhấm những tháng ngày oai hùng, khí phách. Thủa một tay với được cả bầu trời, ngày như cơn cuồng phong bất trị, giờ thấm chút buồn và hối tiếc khôn nguôi.

Nỗi xót xa của một thời oanh liệt, nay chôn vùi dưới núi Ngũ Hành. Cái thủa của cái ngày nông nổi, giờ cũng theo ta với giọt lệ sầu, lòng khắc khoải mong chờ ngày giải thoát, bởi trái tim, ý chí kia vẫn còn.

Chỉ còn một trái tim là chưa chết
Nhìn lại quá khứ tiêu dao, tự tại
Tiêu dao tự tại
Nào sợ lửa nội đốt thiêu
Nào sợ băng tuyết che phủ
Chí hướng vẫn hiên ngang không đổi
Niềm tin vẫn nguyên không suy giảm

Những thủa đầu quyết tâm cầu Đạo, với ước mơ hoài bão lớn lao của đời, nay năm tháng cứ trôi đi như thế, mà thấy nuối tiếc cho thời gian trôi.

Ca khúc Năm trăm năm bãi bể nương dâu mang hai nội dung rõ rệt: mở đầu là nỗi xót xa khi Ngộ Không nhớ lại thời oanh liệt vẫy vùng nay đã không còn, sau đó là quyết tâm không từ bỏ, chờ ngày được cứu khỏi chốn Ngũ Hành.

Đã để phí hoài năm tháng
Ngậm ngùi bao hoài bão
Tại vì sao?Tại vì sao?
Ta lại chịu cảnh như thế này?
Tại vì sao?Tại vì sao?
Ta lại chịu cảnh như thế này?

Câu hỏi lặp lại như một nỗi đau bị cào xé bởi nỗi đau. Ca khúc đã chạm tới trái tim của người nghe, với khao khát tự do, với ước mơ cháy bỏng với hoài bão còn dở dang, sự ngóng đợi đến mỏi mòn khi đông qua xuân tới, hoa đơm bông kết trái rồi lụi tàn, cứ đằng đẵng bao giờ cho hết 500 năm.

Ca khúc đã chạm tới trái tim của người nghe, với khao khát tự do, với ước mơ cháy bỏng với hoài bão còn dở dang. 

Bài hát do ca sĩ Vương Lập Quân thể hiện rất thành công và lột tả được sắc thái, tâm trạng và nỗi lòng của Ngộ Không. Và câu hỏi như để ngỏ cho con người nhớ tới kiếp nhân sinh.

Trong mê lạc khổ đau, luân hồi dày xéo, ta mong mỏi được giải thoát khỏi cuộc đời.

Đời con người nổi trôi trong luân hồi, có những kiếp mang thân hoa lá, có những kiếp mang thân mạng của muôn loài, nhưng cũng có kiếp trầm luân làm thân đá, rêu phong phủ kín đời mê lạc. Phong hóa chẳng chịu mài mòn mà mất đi, kết thúc một kiếp vô chi bạc bẽo.

Trong trầm luân bể dâu mòn mỏi, mong ngóng được đắc kiếp người.

Bởi nhân quả chẳng gì biến đổi được, trong mê lạc mà tạo ác nghiệp nên phải gánh chịu. Nhân thân nan đắc, kiếp người biết bao giờ mới có được đây.

Cũng giống Ngộ Không khắc khoải trong mong đợi ngày được tự do, thoát khỏi Ngũ Hành sơn, thì đó cũng là nỗi mong mỏi của những con người mong thoát khỏi ngũ hành, ra ngoài tam giới. Muốn thực sự bước ra khỏi luân hồi. Nhưng lại mang theo một câu hỏi như da diết dày xéo, làm thế nào đây?

Muốn thực sự bước ra khỏi luân hồi. Nhưng lại mang theo một câu hỏi như da diết dày xéo, làm thế nào đây ? 

Cả một quả núi Ngũ Hành đè lên thân Ngộ Không, với 72 phép thần thông biến hóa cũng không thể phá bỏ được nó. Ngộ Không bất lực mà càng day dứt khổ đau. Nỗi lòng đó giống như chính con người nổi trôi trong bể dâu của cuộc đời, với những gánh gồng trên vai nào danh-lợi-tình mà trở lên khổ não, sức nặng của quả núi giống như sức mạnh của luân hồi, thoát khỏi nó, là một sự nỗ lực không bao giờ ngừng nghỉ.

Làm sao để có thể chấm dứt đau khổ ? Con người liệu có nỗ lực mà thay đổi được nó, hay lựa chọn cho mình một con đường khác, là bước trên con đường tu luyện ?

Nhưng con đường nào để chân chính đưa con người trở về với ngôi nhà thực tại của chính mình, trở về với thiên thượng ? Trong muôn vàn ngã rẽ của cuộc đời, trong nổi trôi trên con đường tìm Đạo. Ánh sáng hi vọng nào trong cõi mịt mù tối tăm.

Nếu như Ngộ Không là quyết tâm đợi chờ được giải thoát, thì con người có đủ quyết tâm không? Dứt khỏi mê lạc đang phong bế chính cuộc đời mình, dùng con tim và lý trí để nhận biết chính tín mà cầu.

Thân người đã khó đắc, đắc được chính Pháp càng khó hơn. Nhưng ở thời mạt kiếp tận, Pháp được phổ truyền ai là người đắc được. Có được rồi ai là chân chính thực tu?

Con người cứ nổi trôi trong nào danh, nào lợi, nào ái, nào tình. Nhân tâm chấp trước như tảng đá chẳng chịu phong hóa, khiến đường về cứ mãi xa thêm.

Ngộ Không mất 500 năm để ngóng đợi, còn chúng ta đã nghìn năm trong luân hồi khổ đau. Ngộ Không có ngày được giải thoát, vậy sao ta không giải thoát cuộc đời mình. Chính Pháp đang ở ngay trong tầm mắt, đắc hay không ở lựa chọn mỗi người.

Ca khúc trong phim Tây du ký 1986 – 500 năm ruộng dâu biển cạn

Leave a comment »