Magic Moments ( Phút giây tuyệt vời )

Trái có thể đắng

Hoa có thể buồn

Ngắm có thể hư vô

Bản chất có thể thối rữa

…Nhưng trong thoáng chốc phù du

Làm ngưng đọng một khoảnh khắc …

…Khoảnh khắc có thể trăm năm và lâu hơn nữa…

9b321a45b373a0ba45d887a39a6d8af6

Tôi đã trải nghiệm nhiều khoảnh khắc tuyệt vời, đó là những kỳ thi đậu , những giây phút vui cùng bạn bè.

Tôi yêu những giây phút suy ngẫm và chiêm nghiệm cùng sách vở.

Tôi yêu giây phút lắng đọng khi thiền cùng trà.

Và  ngay tại bây giờ đây tôi thưởng thức bản nhạc

nheem

Magic Moments

Perry  Como

Magic moments, when two hearts are carin’
Magic moments, mem’ries we’ve been sharing

I’ll never forget the moment we kissed the night of
the hay ride
The way that we hugged to try to keep warm while
takin’ a sleigh ride

Magic moments, mem’ries we’ve been sharin’
Magic moments, when two hearts are carin’
Time can’t erase the memory of
These magic moments filled with love
The telephone call that tied up the line for hours
and hours
The Saturday dance I got up the nerve to send you
some flowers

(The way that we cheered whenever our team was
scoring a touchdown)
The time that the floor fell out of my car when I
put the clutch down
(The penny arcade, the games that we played, the fun
and the prizes)
The Halloween hop when everyone came in funny
disguises

Magic moments filled with love.

Dịch ý

Những khoảnh khắc diệu kì khi hai con tim săn sóc nhau
Những khoảnh khắc diệu kì,những kỉ niệm chúng ta đã san sẻ

Anh sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc ta trao nhau nụ hôn của trời đêm trên con đường đầy cỏ
Cách ta ôm nhau cố giữ hơi ấm khi làm một vòng cưỡi xe trượt tuyết

Những khoảnh khắc diệu kì khi hai con tim săn sóc nhau
Những khoảnh khắc diệu kì,những kỉ niệm chúng ta đã san sẻ
Thời gian không thể xóa nhòa kỉ niệm về khoảnh khắc tràn ngập tình yêu
Chiếc điện thoại nối dài được nói chuyện hàng giờ liền
Hàng giờ liền
Đêm khiêu vũ ngày thứ bảy anh hơi lo âu khi trao em một vài nhánh hoa

(Cách chúng ta chung vui bất cứ đâu khi đội mình ghi bàn )
Khoảnh khắc sàn xe văng ra khi anh đặt chiếc ổ xuống
(Hàng dãy đồng penny,trò vui mà ta chơi,niềm vui và những giải thưởng )
Cây hoa bia ngày lễ Halloween khi mọi người bước vào nhà đùa nghịch trong lớp cải trang

Những khoảnh khắc tràn ngập tình yêu.

Leave a comment »

Tại sao chữ “x” được dùng để ký hiệu ẩn số trong toán học?

Từ hàng nghìn năm nay, ký tự “x” đã được dùng để chỉ ẩn số trong các hàm số toán học. Vậy ký tự này đến từ đâu và nó bắt đầu được sử dụng khi nào?

Chúng ta bắt gặp ký tự X trong rất nhiều lĩnh vực của cuộc sống. X được mặc định là chữ cái dùng để chỉ một ẩn số trong toán học hay để chỉ một sự vật, sự việc bí ẩn chưa thể biết giống như hồ sơ X, giải thưởng X, vấn đề X v.v…

Vậy tại sao lại không phải là bất kỳ một ký tự hoặc hình vẽ nào khác mà lại mặc định phải là “X”?

Một giả thuyết được các học giả chấp nhận là do sự khác biệt về ngôn ngữ trong quá trình dịch các tài liệu toán học gốc Ả Rập đã khai sinh ra chữ “x”. Sau đó, nguyên tắc này tiếp tục được phổ biến bởi nhà toán học Descartes và trở thành chuẩn chung như ngày nay. Vậy thực hư câu chuyện ra sao? Mời tìm hiểu nhé.

Sự khác biệt về ngôn ngữ trong quá trình dịch các tài liệu toán học gốc Ả Rập đã khai sinh ra chữ "x"
Sự khác biệt về ngôn ngữ trong quá trình dịch các tài liệu toán học gốc Ả Rập đã khai sinh ra chữ “x”

Giả thuyết: Không có âm tương ứng

Môn đại số ra đời tại Trung Đông trong thời kỳ vàng son của nền văn minh Hồi Giáo (thời Trung Cổ từ năm 750 đến 1258 sau CN) và các hình thái đầu tiên biên soạn thành tác phẩm toán học vào thế kỷ thứ 9. Trong giai đoạn hoàng kim này, các giáo luật và nền văn minh Hồi giáo đã được lan rộng đến bán đảo Iberia (hiện nay là vùng lãnh thổ Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha,…) Tại đây, người Hồi giáo bắt đầu giảng dạy về các bộ môn khoa học và trong đó có Toán Học.

Tại sao chữ "x" được dùng để ký hiệu ẩn số trong toán học?
Một tài liệu toán học tiếng Ả Rập từ nền văn minh Hồi giáo ​

Vậy điều đó có liên quan gì tới chữ “x” trong toán học? Theo một số nhà nghiên cứu, chữ “x” ra đời là do các học giả Tây Ban Nha không thể dịch một số âm thanh từ tiếng Ả Rập. Theo đó, từ “thứ không biết” trong tiếng Ả Rập là “al-shalan”. Đây là thuật ngữ được sử dụng nhiều trong các tài liệu toán học đầu tiên. Do trong tiếng Tây Ban Nha không có âm tương ứng với “sh” nên người Tây Ban Nha đã dùng “sk” để thay thế. Đây là âm trong tiếng Hy Lạp cổ và được biểu diễn bằng ký tự X (ký tự “chi“).

Các nhà khoa học giả thuyết rằng sau đó, ký tự X tiếp tục dịch sang tiếng Latin và được thay thế bằng ký tự x phổ biến hơn. Điều này tương tự như nguồn gốc của chữ Xmas, được các học giả dùng chữ X (chi) trong tiếng Hy Lạp rút gọn thay cho chữ “Christ” (Chúa Jesus).

Tuy nhiên, các giải thích trên chỉ dựa trên giả thuyết và suy đoán mà không có bằng chứng cụ thể. Hơn nữa, người dịch các tác phẩm toán học thường sẽ không chú trọng tới cách phát âm mà chỉ tập trung vào truyền đạt ý nghĩa của từ ngữ. Do đó, dù có âm “sh” hay không thì cũng không có liên quan tới chữ “x”. Dù vậy, nhiều học giả kể cả các nhà Toán học vẫn chấp nhận lập luận này.

Trong từ điển Webster phiên bản năm 1909-1916 và một số từ điển khác, cũng dùng giả thuyết tương tự để giải thích nguồn gốc chữ “x” trong toán học. Mặc dù trong tiếng Ả Rập, từ “thứ”, “shei” dạng số ít đã được dịch sang tiếng Latin là “xei” và sau đó được rút gọn lại thành “x”.

Một số ý kiến còn cho rằng trong tiếng Hy Lạp, chữ ẩn được viết là “xenos”, bắt đầu bằng chữ x nên việc viết tắt có thể cũng bắt nguồn từ đây. Tuy nhiên, đó cũng là 1 lập luận không có căn cứ.

Ngoài ra các chuyên gia cũng cho rằng chữ “X” được quy ước bởi nhà toán học nổi tiếng Descartes.

Sự lựa chọn ngẫu nhiên của nhà toán học Descartes?

Ở thời đại tiếp theo, ký tự “x” tiếp tục nhận được sự ủng hộ gián tiếp của nhà triết học, Toán học nổi tiếng là René Descartes (1596-1650). Tuy Descartes không trực tiếp quy định, nhưng trong các tác phẩm của ông và nổi tiếng nhất là La Géométrie (công bố năm 1637), ông đã dùng các chữ cái ở đầu bảng (như a, b, c,…) để chỉ những giá trị đã biết và các chữ cái cuối bảng (như x, y, z,…) để chỉ các giá trị chưa biết (ẩn số).

Tại sao chữ "x" được dùng để ký hiệu ẩn số trong toán học?
Một ấn bản tác phẩm La Géométrie của Descartes​

Đến đây các bạn sẽ hỏi là vậy tại sao y, z lại không phổ biến bằng ẩn số “x”? Không có ai biết được điều đó. Một câu chuyện kể rằng đó là do người in cuốn sách La Géométrie của Descartes đã đề nghị rằng ký tự “x” ít được dùng nhất và đó cũng là chữ cái mà ông có số lượng bản khắc nhiều nhất. Câu chuyện trên vẫn chưa có căn cứ xác thực nhưng trong các tài liệu viết tay trước khi La Géométrie ra đời, Descartes đã sử dụng “x” làm ẩn số. Đồng thời, Descartes cũng không quá cứng nhắc, ông sử dụng cả 3 ký tự x, y, z để đại diện cho cả ẩn số lẫn các giá trị đã biết. Điều này càng khiến người ta nghi ngờ về tính chính xác của giả thuyết “không có âm khi dịch từ tiếng Ả Rập”.

Do đó, có thể rằng Descartes chỉ đơn giản là tùy ý chọn các chữ cái để thuận tiện nhất đối với ông. Dù sao đi nữa, có một điều chắc chắn rằng sau khi tác phẩm La Géométrie được phát hành, việc dùng chữ cái a, b, c để chỉ số đã biết và x,y,z để chỉ ẩn đã trở thành một thông lệ và được chấp nhận cho đến ngày nay.

 

Leave a comment »

Stardust ( Chập chờn ánh sao )

Hiểu tôi là ngọn núi cao

Thương tôi có một ngôi sao cuối trời!

Đây là một ca khúc nhạc Jazz của Nat King Cole , bài hát có giai điệu khá buồn như  bao bài hát của ca sĩ này nhưng bài hát lại là một niềm đam mê thích thú với một người rất yêu Thiên Văn như  tôi ,tựa đề của bài hát gợi lên  cho tôi điều đó .
Thiên Văn là môn khoa học cổ xưa , là môn khoa học nghiên cứu sự  chuyển động của các thiên thể trong vũ trụ .Stardust có nghĩa với tôi như  một bụi sao , à nó là một đám bụi khí của vũ trụ . Con người là một sản phẩm của trời đất tạo thành , trong vũ trụ mọi vật đều biến đổi theo thời gian những vì sao chuyển động trong vũ trụ , trái đất quay quanh mặt trời .
Bài hát này rất khó nghe cũng giống như những giai điệu của nhạc Jazz , điệu nhạc quyến rũ và sâu lắng chỉ dành cho người cảm nhận hết được âm nhạc của nó . Nhiều người nói rằng họ thấy nhạc Jazz sao mà dở quá đi , đúng vậy Jazz cũng chỉ là một điệu nhạc bình dân thôi nhưng để cảm nhận được nó phải có một tâm hồn yêu nhạc thật sự  cũng giống như  Thiên Văn vậy , người ta đều nhìn thấy mặt trời mọc lúc bình minh và mặt trăng sáng và tròn vào những đêm rằm nhưng không phải ai cũng biết hết về nó và ngước nhìn bầu trời sao mỗi tối .
Dường như  bài hát Stardust này đang nói về tình yêu đó mà sao ta lại nói đến Thiên Văn nhỉ  , ôi ta đi lạc đề rồi và ta vẫn thường như  thế.
Tumblr_oflp71orJL1u9ooogo1_540
Tumblr_ochm5uEd2l1v2useeo1_1280 (1)

Stardust

Nat King Cole
And now the purple dusk of twilight time
Steals across the meadows of my heart
High up in the sky the little stars climb
Always reminding me that we’re apart
You wander down the lane and far away
Leaving me a song that will not die
Love is now the stardust of yesterday
The music of the years gone by
Sometimes I wonder why I spend
The lonely night dreaming of a song
The melody haunts my reverie
And I am once again with you
When our love was new
And each kiss an inspiration
But that was long ago
Now my consolation
Is in the stardust of a song
Beside a garden wall
When stars are bright
You are in my arms
The nightingale tells his fairy tale
A paradise where roses bloom
Though I dream in vain
In my heart it will remain
My stardust melody
The memory of love’s refrain

Dịch ý
Và giờ đây trời chạng vạng hoàng hôn tím
Lẻn xuyên qua những cánh đồng trong tim tôi
Trên trời cao vời kia, những ngôi sao nhỏ lấp lánh
Luôn nhắc nhở  tôi rằng chúng ta đã lìa nhau
Em lang thang trên đường và bỏ đi thật xa
Bỏ mặc tôi với một bài hát không bao giờ dứt
Tình yêu giờ chỉ là một ánh mờ ảo của ngày hôm qua
Âm nhạc của những năm tháng qua đi
Đôi khi tôi tự hỏi sao tôi lại trải qua
Đêm cô đơn, chập chờn mơ về một bài hát
Giai điệu ám ảnh mộng tưởng của tôi
Và tôi lại một lần nữa được ở cùng em
Khi tình yêu chúng ta ban sơ
Và mỗi nụ hôn là một niềm hứng khởi
Nhưng điều đó đã xa vời
Giờ thì sự  an ủi của tôi
Lạc lõng trong đám bụi mờ xa của một bài hát
Bên cạnh bức tường khu vườn
Khi những ánh sao sáng lấp lánh
Em trong vòng tay tôi
Chú họa mi nỉ non câu chuyện thần tiên
Một thiên đường nơi hồng hoa nở rộ
Dù tôi mơ mộng hão huyền
Trong tim tôi, nó vẫn cứ tồn tại
Giai điệu u mờ của tôi
Kí ức về một điệp khúc tình yêu.

Leave a comment »

Kiệt tác ‘Cao Sơn Lưu Thuỷ’ – Tuyệt phẩm được NASA gửi vào không gian vũ trụ & L’Aventura ( Lãng du )

Vào một ngày đẹp trời năm 1977, có một kiệt tác âm nhạc đã được Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Hoa Kỳ (NASA) gửi phát vào không gian vũ trụ qua các con tàu thám hiểm vũ trụ là Voyager 1 và Voyager 2.

 Năm 1977, tàu thám hiểm Voyager 1 và Voyager 2 đã gửi một tuyệt phẩm vào không gian vũ trụ, đó là tuyệt phẩm nào vậy?
Năm 1977, tàu thám hiểm Voyager 1 và Voyager 2 đã gửi một tuyệt phẩm vào không gian vũ trụ, đó là tuyệt phẩm nào vậy?

Đó là tuyệt phẩm nào vậy?  

Mời các bạn cùng chúng tôi thực hiện một chuyến du ngoạn về một vùng đất thanh khiết nhất, một nơi trong trẻo nhất không vướng chút bụi trần. Đó là tinh hoa của trời đất, của tình người tri cố, của những tâm hồn cô độc tìm thấy nhau giữa cuộc đời nhiều oan trái. Để rồi mỗi sáng thức dậy sẽ lại thấy lòng mình thanh thản và nhẹ tênh. Và lại thấy như có tiếng đàn vẫn réo rắt, du dương ngay trong chính tâm hồn mình…

Trần gian lỡ đọa ta không tiếc, chỉ tiếc trên trần thiếu tri âm…

Dường như trong sâu thẳm nội tâm mỗi con người, chúng ta ít nhiều có lúc cảm thấy đột nhiên rất cô độc trong cõi hồng trần này. Chúng ta có thể có nhiều bạn bè, đồng nghiệp, người thân nhưng ngoài tình yêu thương của người thân và chia sẻ thông thường của bạn bè thì dường như trong sâu thẳm nội tâm của con người đều có một “vùng đất thiêng” của riêng mình mà không phải ai cũng có thể đặt chân tới được.

Đó là vùng đất cất giữ bí mật riêng tư của phẩm giá, đức hạnh và cao quý, bản chất nhất của linh hồn, nhưng cũng chính vì vậy nên nó không tùy tiện được bộc lộ trong sự hỗn độn của thế gian. Chúng ta khao khát được chia sẻ nó nhưng tuyệt đối không phải vì sự ràng buộc tầm thường của cuộc sống, mà nó đòi hỏi một sự đồng điệu thiêng liêng trong tâm hồn.

C
Tuyệt phẩm được gửi vào không gian vũ trụ, như một ước vọng thiết tha của loài người vào vũ trụ…

Chẳng thế mà có nhà văn từng nói “Trần gian lỡ đọa ta không tiếc, chỉ tiếc trên trần thiếu tri âm. Một người bạn tri âm chính là người hiểu được phẩm chất tốt đẹp nhất trong ta, đánh thức được nó dậy và ở cạnh họ khiến ta thấy mình là chính mình nhất.

Tìm về với Kiệt Tác Thế Giới, ngày hôm nay Đại Kỷ Nguyên dành tặng quý độc giả một kiệt tác âm nhạc, một câu chuyện nổi tiếng trong lịch sử khắc họa chân thực, sâu sắc cho chúng ta hiểu thế nào là  tri âm.

Đó chính là “Cao sơn lưu thủy”, tuyệt phẩm được diễn tấu bởi nghệ nhân Thất huyền cầm nổi tiếng – Quan Bình Hồ, kiệt tác mà vào năm 1977, NASA (Cơ quan hàng không và vũ trụ Hoa Kỳ) đã gửi phát vào không gian vũ trụ thông qua các tàu thám hiểm Voyager 1 và Voyager 2, như một ước vọng thiết tha của loài người gửi vào vũ trụ…

Thế nào là tri âm? Câu chuyện về sự ra đời của tuyệt tác

Từ trước đến nay, ai trong chúng ta cũng nghĩ mình hiểu được tri âm là gì…Là người có thể hiểu được ta, đồng điệu với tâm hồn ta một cách sâu sắc nhất và đi mãi cùng ta trong suốt cuộc đời…

Tuy nhiên, đi sâu hơn, Tri âm – trong tiếng Hán, “tri”- hiểu biết, “âm”- âm nhạc, tức là người hiểu được âm nhạc của mình. Và khái niệm đó lại xuất phát từ chính câu chuyện lịch sử kinh điển của Kiệt tác Cao Sơn Lưu Thủy này về mối tri âm thiêng liêng giữa Bá Nha – Tử Kỳ.

Theo sách Lã thị xuân thu: “Bá Nha cổ cầm, Chung Tử Kỳ tại ngoại thiết tính chi viết: nguy nguy hồ như thái sơn, dương dương hồ như lưu thủy” (Bá Nha gảy đàn, Chung Tử Kỳ ở ngoài nghe trộm, khen rằng: ngun ngút như núi Thái Sơn, cuồn cuộn như dòng nước chảy.)
Vào lúc Tấn, Sở đang giao hảo nhau. Bá Nha là người nước Sở, nhưng lại làm quan đến chức Thượng đại phu của nước Tấn. Bá Nha nổi tiếng là một phong lưu mặc khách, lại có ngón đàn tuyệt diệu nhất đời; ngày liền đêm, Bá Nha không bao giờ rời cây Dao cầm thiết thân của mình.

B
Ngày liền đêm, Bá Nha không bao giờ rời cây Dao cầm thân thiết của mình…

Năm ấy, trên đường từ Sở về lại Tấn sau sau chuyến công cán, Bá Nha cho thuyền đỗ lại bến Hàm Dương vào một đêm trăng thanh gió mát. Bá Nha cho đồng tử đốt lư trầm trước thuyền, rồi lấy Dao cầm ra so phím thử dây. Dưới ánh trăng trong, tiếng đàn quyện lấy hương trầm đang cất vút lên cao giữa đêm thu thanh vắng, bỗng một tiếng ” bựt ” khô khan, dây tơ đồng đứt. Bá Nha nghĩ dây đàn đứt ắt có quân tử nào nghe lén đây, bèn sang sảng cất tiếng:
 Có cao nhân nào trên bờ lắng nghe tiếng đàn của tại hạ, xin vui lòng ra mặt.

Từ trên vách núị có tiếng vọng xuống:
– Xin đại nhân thứ lỗi cho, tiểu dân này đi kiếm củi về muộn, đi ngang qua đây, nghe tiếng đàn tuyệt diệu quá, nên cất bước đi không đành.

V
Xin đại nhân thứ lỗi cho, tiểu dân này đi kiếm củi về muộn, đi ngang qua đây, nghe tiếng đàn tuyệt diệu quá, nên cất bước đi không đành…

Bá Nha cười lớn:

– Tiều phu nào mà lại dám nói chuyện nghe đàn với ta?

Tiếng nói từ trên núi lại đáp lại:

– Đại nhân nói vậy, kẻ hèn này trộm nghĩ là không đúng. Há đại nhân không nhớ câu nói của người xưa: “Thập nhất chi ấp tất hữu trung tín” (Trong một ấp có mười nhà ắt có người trung tín). Hễ trong nhà có quân tử thì ngoài cửa ắt có người quân tử đến…

Bá Nha có vẻ ngượng khi nghe câu nói của người tiều phu. Biết mình lỡ lời, ông tiến sát đến mũi thuyền nói lớn:
 Nếu thật là người trên bờ biết nghe đàn, thì xin cho biết lúc nãy tại hạ đã đàn khúc gì?.

Giọng trên bờ bình thản vọng xuống:
– Đó là Khổng Vọng Vi, Đức Khổng Tử khóc trò Nhan Hồi. Phổ vào tiếng đàn, lời rằng:

Khả liên Nhan Hồi mệnh tảo vong

Giáo nhân tư tưởng mấn như sương

Chỉ nhân lậu hạng đan biều lạc

Hồi nãy, đại nhân đang đàn thì đứt dây, nên còn thiếu mất câu bốn là:

 Lưu đắc hiền danh vạn cổ dương.

Tạm dịch thơ:

Nhan Hồi mất sớm thật đau thương,

Tư tưởng dạy người tóc bạc sương.

Ngõ hẹp nước bầu cơm giỏ hẩm

Danh hiền lưu mãi cõi trần dương.

Ngõ hẹp nước bầu cơm giỏ hẩm. Danh hiền lưu mãi cõi trần dương.

Nghe xong, Bá Nha thấy lòng phơi phới lạ, vội sai tùy tùng lên bờ rước người tiều phu xuống thuyền. Bá Nha trân trọng đón tiếp:
 Quý hữu biết nghe đàn, vậy chắc cũng rõ được xuất xứ của cây Dao cầm?

Tiều phu không ngập ngừng:
– Nghe nói, thuở xưa vua Phục Hy tình cờ trông thấy có năm sắc sao rơi xuống cụm ngô đồng và chim phượng hoàng đến đó đậu. Vua biết cây ngô đồng là thứ gỗ quý, hấp thụ tinh hoa của trời đất, có thể dùng để làm nhạc khí được, liền cho người hạ cây, cắt làm ba đoạn Đoạn ngọn, tiếng quá trong và nhẹ, đoạn gốc tiếng đục và nặng, chỉ có đoạn  giữa tiếng vừa trong vừa đục, có thể dùng được.

Nhà vua cho ngâm đoạn giữa thân cây giữa dòng nước, đúng bảy mươi hai ngày đêm, vớt lên phơi trong mát cho thật khô rồi gọi người thợ giỏi Lưu Tử Kỳ đẽo thành cây Dao cầm. Dao cầm dài ba thước sáu tấc, một phần án theo ba trăm sáu mươi mốt độ chu thiên, mặt trước rộng tám tấc, án theo tám tiết, mặt sau rộng bốn tấc án theo bốn mùa, bề dày hai tấc án theo lưỡng nghị Đàn gồm mười hai phím, tượng trưng cho mười hai tháng trong năm , lại có thêm một phím phụ tượng trưng cho tháng nhuận.

Đàn có năm dây án theo ngũ hành tượng trưng cho năm âm: cung, thương, giốc, chủy, vũ. Xưa, vua Thuấn gảy đàn Ngũ huyền, thiên hạ thái bình. Khi vua Văn Vương bị ngồi tù nơi Dũ Lý, Bá Ấp Khảo thêm một dây oán, gọi là văn huyền (dây văn). Về sau, khi Vũ Vương đánh nước Trụ, thêm môt dây nữa gia tăng kích động gọi là vũ huyền (dây vũ). Do đó, Dao cầm lúc đầu có năm dây, sau có bảy dây.

Dao cầm có bốn điều kỵ là: rét lớn, nắng lớn, gió lớn và tuyết lớn; và bảy điều không nên là: không đàn ở đám tang, không đàn lúc lòng rối loạn, không đàn lúc lòng không thanh bạch, không đàn lúc bận rộn nhiều việc, không đàn lúc y trang không chỉnh tề, không đàn lúc không có trầm hương và không đàn lúc không có bạn tri âm.

Không đàn lúc không có tri âm…

Bá Nha nghe nói, biết tiều phu là bậc kỳ tài, đem lòng kính thương:

– Hiền hữu quả là người tinh thông nhạc lý. Xưa kia, Khổng Tử đang gảy đàn, Nhan Hồi bước vào, nghe thanh âm sao mà u trầm, biết là trong tâm Khổng Tử đang dao động. Hỏi ra, mới hay là trong khi Khổng Tử đàn, thấy con mèo đang bắt chuột, nên tâm tư đã chùng tiếng tơ đồng. Trước kia, Nhan Hồi nghe tiếng đàn mà biết được lòng người thầy, còn ngày nay, nghe tiếng đàn Bá Nha này, hiền hữu có biết lòng ta đang tư lự gì không?

 Xin đại nhân cho nghe một vài khúc nhạc nữa.

Bá Nha thay dây đàn, gảy khúc Ý tại non cao.

Tiều phu ngẩng mặt mỉm cười:
– Tuyệt thay, ý chí cao vút. Ý tại non cao.

Bá Nha giật mình ngưng đàn. Một lúc sau gảy thêm khúc Ý tại lưu thủy.

Tiều phu khua tay xuống dòng nước:

– Trời nước bao la. Ý tại lưu thủy.

Bá Nha thất kinh, nhìn người tiều phu không ngớt mắt, sao lại có người cảm thấu được tiếng đàn của mình như vậỵ Ông sai người hầu dẹp trà, bày tiệc rượu. Xong, ông đứng lên trước mặt người tiều phu, kính cẩn hỏi:
 Dám hỏi tiên sinh quý danh và quê quán. Tiều phu vội đứng lên, chắp tay thi lễ:

– Tiện dân họ Chung, tên Tử Kỳ, người thôn Tập Hiền gần núi Mã Yên này. Còn đại nhân, chẳng hay cao danh quý tánh là gì, hiện đi trấn nhậm nơi đâu mà ghé thuyền lại đây vãng cảnh.

– Tại hạ họ Du tên Thụy, là Đại phu nuớc Tấn, nhân đi sứ nước Sở về, thấy cảnh Hàm Dương trăng thanh gió mát, nên ghé thuyền thưởng lãm. Tại hạ chỉ là một kẻ tài hèn đức bạc mà thôi, còn như tiên sinh đây học thức uyên bác cớ sao không xuất thân lập công danh, phò vua giúp nước, mà lại sống ẩn dật chốn núi non hẻo lánh này?

V
…Còn như tiên sinh đây học thức uyên bác cớ sao không xuất thân lập công danh, phò vua giúp nước, mà lại sống ẩn dật chốn núi non hẻo lánh này?

– Tôi còn cha mẹ già, không có anh em, phận làm con phải lo tròn chữ hiếu, dẫu cho công hầu khanh tướng cũng không thể đổi được một ngày báo hiếu của tại hạ.

Tử Kỳ hai mươi bảy tuổi, Bá Nha trân trọng nói:

– Tiện chức hơn tiên sinh những mười tuổi. Nếu tiên sinh không chê tôi đức mọn tài hèn thì xin kết làm anh em để khỏi phụ duyên tri âm.

Chung Tử Kỳ khiêm nhường đáp:

– Đại nhân là bậc công khanh nơi triều đình, tại hạ là kẻ áo vải chốn sơn lâm thì làm sao kết bạn với nhau được, xin đại nhân miễn cho.

 Giá trị con người đâu ở chỗ giàu sang phú quý, mà ở đức hạnh tài năng. Nay nếu tiện sinh chịu nhận làm anh em thì thật là vạn hạnh cho tiện chức.

Bá Nha đã có thành tâm, Tử Kỳ không từ chối nữa. Bá Nhà sai người hầu đốt lò hương mới, lập hương án trước thuyền, cùng Tử Kỳ lạy trời đất tám lạy, nhận nhau làm anh em khác họ, rồi hai bạn cùng đối ẩm chuyện trò với nhau rất chi là tương đắc.

Đến lúc ánh trăng nhạt nhòa, tiếng gà eo óc gọi ánh nắng mai, đôi bạn đành phải chia taỵ Bá Nha giọng run run, nhìn Tử Kỳ:

– Lòng huynh quá cảm mộ, chưa nỡ rời hiền đệ, hiền đệ có thể cùng huynh đi thêm một đoạn đường để thêm được một khúc chuyện trò cho thỏa mối tâm tình.

Chung Tử Kỳ cũng không giấu được xúc động:

– Theo lễ, tiểu đệ phải tiễn hiền huynh vài dặm đường mới phải, ngặt vì song thân của tiểu đệ đang trông ngóng ở nhà, xin hiền huynh thứ lỗi.

– Vậy thì hiền đệ về nhà xin với song đường qua nước Tấn thăm chơi, chắc là sẽ được nhận lời.

– “Phụ mẫu tồn, bất khả viễn du”, làm sao Tử Kỳ có thể rời cha mẹ để vui chơi cùng bạn được.

Cuối cùng, Bá Nha nắm tay Tử kỳ, giọng khẩn thiết:

– Sang năm, cũng vào giờ này, xin hẹn hiền đệ tại đây.

V
Đến lúc ánh trăng nhạt nhòa, tiếng gà eo óc gọi ánh nắng mai, đôi bạn đành phải chia taỵ….

Rồi lấy ra hai nén vàng, hai tay dâng cao lên trước mặt:

– Đây là món lễ vật mọn của ngu huynh làm quà cho bá phụ, bá mẫu, đã xem nhau là cốt nhục xin hiền đệ chớ từ chối.

Cảm tình tri ngộ, Tử Kỳ không từ chốị Lưu luyến chia tay, đôi bạn bịn rịn không thốt lên nỗi lời tạm biệt.

Thấm thoắt một năm qua, ngọn gió heo may từ phương Bắc về đem mùa thu đến. Bá Nha vào triều kiến vua Tấn xin được phép về Sở thăm quê nhà. Thuyền đến bến Hàm Dương, Bá Nha cho dừng lại dưới núi Mã Yên. Lòng bồn chồn trông ngóng. Vừng kim ô đã ngả bóng xuống lòng sông, khói sóng dâng lên nghi ngút, sao mãi vẫn không thấy bạn tri âm.

Bá Nha cho đồng tử đốt lò hương, rồi lấy Dao cầm đàn một khúc. Trong cơn gió nhẹ đầu thu, Bá Nha bỗng nghe tiếng đàn của mình sao mà ai oán, não nùng. Bá Nha thất kinh, ngừng tay đàn, tâm thần rối bời; cung thương bỗng nghe sầu thảm như thế này thì chắc là Chung Tử Kỳ gặp nạn lớn rồi.

Cả đêm, Bá Nha trăn trở, nhớ thương và âu lo cho bạn. Trời chưa sáng, Bá Nha đã khoác cây Dao cầm lên lưng, bỏ vào túi mười nén vàng ròng rồi cùng vài tên hầu tìm đến chân núi Mã Yên. Dọc đường gặp một ông lão, tay xách giỏ mây, tay cầm gậy trúc. Bá Nha lễ phép thưa:
– Xin lão trượng chỉ đường đi đến Tập Hiền thôn.

– Có Tập Hiền thôn thượng, Tập Hiền thôn hạ. Tiên sinh cần đến thôn nào ?

 Thưa lão trượng, người Tử Kỳ họ Chung ở thôn nào?

Vừa nghe nhắc đến tên Chung Tử Kỳ, lão ông sa sầm nét mặt, đôi mắt trũng sâu chảy dài hai hàng lệ. Lão ông sụt sùi, giọng ngắt đoạn:
– Chung Tử Kỳ là con lão. Năm ngoái cũng vào ngày này, nó đi củi về, gặp một vị quan nước Tấn tên là Bá Nha và kết nghĩa huynh đệ vì chỗ đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu. Lúc chia tay, vị quan có tặng cho vợ chồng lão hai nén vàng. Ở nơi núi non heo hút thế này, vợ chồng lão chưa cần đến số vàng đó, nên con lão đã dùng đổi lấy sách, đọc bất kể ngày đêm, giờ giấc , ngoài việc đốn củi mưu sinh. Có thể vì quá lao nhọc, con lão đã lâm bệnh mà qua đời…
Chưa kịp nghe hết lời, Bá Nha đã bật òa khóc, ôm chầm lấy ông lão, hậu sinh này chính là người bạn kết giao của Chung Tử Kỳ đây. Ông lão thảng thốt, trời ơi!

V
Bá Nha cho đồng tử đốt lò hương, rồi lấy Dao cầm đàn một khúc. Trong cơn gió nhẹ đầu thu, Bá Nha bỗng nghe tiếng đàn của mình sao mà ai oán, não nùng…

– Mang ơn đại nhân không chê trách cảnh bần cùng, đã cùng con lão kết nghĩa tâm giao. Lúc lâm chung, con lão đã trối trăn lại: ” Sống không trọn đạo làm con, chết xin được chôn dưới chân núi Mã Yên để trọn đạo nghĩa với bạn, nằm bên triền dốc chờ đúng lời hẹn mùa thu này” Con đường mà đại nhân vừa đi quạ phía bên phải có nấm đất nhỏ là ngôi mộ của Tử Kỳ. Hôm nay đúng một trăm ngày mất, lão vừa đi viếng mộ con về thì gặp đại nhân.

Trước mộ Tử Kỳ, Bá Nha vừa lạy bạn xong, truyền đem đàn đến, ngồi trên tảng đá tấu khúc “Thiên thu trương hận“. Tiếng đàn đang réo rắt bỗng trầm hẳn xuống. Tiếng gió ngàn rít mạnh, bầu trời trở màu tối sẩm và tiếng tiếng chim từ xa vọng về nghe u uất não nùng. Bá Nha ngưng đàn. Gió ngừng rít, trời trong sáng trở lại, chim ai oán lặng tiếng. Bá Nha nhìn Chung lão thưa:

– Tử Kỳ đã về đây chứng giám cho lòng thành của tiểu sinh. Cháu vừa đàn khúc đoản ca để viếng người tri âm tài hoa mệnh yểu, và xin đọc thành thơ đoản ca này:

Ức tính khi niên xuân
Giang thượng tằng hội quân
Kim nhật trùng lai phỏng
Bất kiến tri ân nhân
Đản kiến nhất phân thổ
An nhiên thương ngã tâm
Bất giác lệ phân phân
Lai hoan khứ hà khổ
Giang ban khởi sầu vân.
Tử Kỳ, Tử kỳ hề !
Nhĩ, ngã thiên kim nghĩa
Lịch tận thiên nhai vô túc ngữ
Thử khúc chung hề bất phụ đàn
Tam xích Dao cầm vị quân tử

Dịch thơ:

Từ nhớ đến muà thu năm trước
Bến trường giang gặp bạn cố nhân
Năm nay lại đến Giang Tân
Dòng sông lạnh ngắt cố nhân đâu rồi
Buồn chỉ thấy nấm mồ bên núi
Cõi ngàn năm chia cắt đau lòng
Ôi thương tâm, ôi thương tâm
Sụt sùi lai láng bao hàng lệ rơi
Mây sầu thấp thoáng chân trời
Đêm vui đổi lấy một đời khổ đaụ
Tử Kỳ ơi, Tử Kỳ ơi !
Ngàn vàng khôn chuộc được bầu tâm can
Thôi từ nay, thôi phím đàn
Ngàn thu thôi hết mơ màng cố nhân…

Lời thơ vừa dứt, Bá Nha nâng Dao cầm lên cao, đập mạnh xuống tảng đá. Dao cầm vỡ tung từng mãnh, trụ ngọc, phím đồng rơi lả tả. Lão ông hoảng kinh, sao đại nhân lại đập vỡ đàn quí. Bá Nha đáp lời bằng bài thơ tứ tuyệt:

Thốt đoái Dao cầm phượng vĩ hàn
Tử Kỳ bất tại, hướng thùy đàn ?
Xuân phong mãn diện giai bằng hữu
Dục mịch tri âm, nan thượng nan

Dịch thơ:
Dao cầm đập nát đau lòng phượng
Đã vắng Tử Kỳ đàn với ai
Gió xuân bốn phía bao bè bạn
Khó thay tìm được bạn tri âm

Bốn câu thơ là bài văn tế cho bạn. Bá Nha quay lại phía lão ông, sụp quỳ xuống:

– Bá Kỳ Tử Nha đã y lời hẹn đến đây rồi. Nay tiểu sinh có đem theo ít nén vàng, xin thành tâm dâng lên bá phụ cùng bá mẫu để cung dưỡng tuổi già và tạo mươi mẫu ruộng làm tự cho Tử Kỳ. Bốn năm nữa hạ quan sẽ dâng biểu từ quan, về đây chung sống với bá phụ bá mẫu, với người bạn tri âm.

Chung lão không từ chối Bá Nha lạy Chung lão, lạy tạ từ bạn rồi quay xuống cho thuyền nhổ sào, trở về nước Tấn.

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng những phút giây quý giá của cuộc gặp gỡ đó đã được lưu lại ngàn năm. Tình bạn của họ đã được khắc họa trong một bản nhạc kinh điển nhất của nhạc cổ Trung Hoa – Cao Sơn Lưu Thủy- bản nhạc mà Bá Nha đã chơi vào ngày gặp Tử Kỳ, được lưu truyền và được hậu nhân những người mến mộ hoàn thiện như bản nhạc đang có hiện nay.

Trong dòng đời như cát bụi, tìm đâu được người tri kỷ?

Câu chuyện của họ đã đi vào lịch sử văn hóa, ảnh hưởng sâu sắc đến ý thức hệ của xã hội trong những năm dài của lịch sử, đã đi vào lòng người biết bao thế hệ sau này.

Vẻ đẹp vĩnh hằng của kiệt tác Cao Sơn Lưu Thủy

Mời các bạn giữ một tâm hồn tĩnh lặng để lắng nghe những tiếng lòng đồng điệu tri âm trong kiệt tác Cao Sơn Lưu Thủy.

Lắng nghe khúc nhạc, nếu thật sự không nhập tâm và tinh tế thì chúng ta không thể thấy hết cái hay cái đẹp của nó. Khúc nhạc bắt đầu bằng những thanh âm nhẹ nhàng và chậm rãi. Tiếng đàn đưa ta đến một không gian cao, rộng và thoáng đãng và mơ màng.

Ta như thấy lại hình ảnh Bá Nha năm nào đang đưa người theo điệu nhạc, đôi mắt nhắm lại và mơ về một nơi xa nào đó. Chỉ có đôi tay người nghệ sĩ lướt nhẹ trên phím đàn khi trầm khi bổng, dặt dìu, êm ái. Xung quanh là con sông chảy hiền hòa ôm vào lòng nó những dãy núi mù sương… Có lẽ đây là không gian mà ta gọi là “Cao sơn”.

Ta như thấy lại hình ảnh Bá Nha năm nào đang đưa người theo điệu nhạc, đôi mắt nhắm lại và mơ về một nơi xa nào đó. Chỉ có đôi tay người nghệ sĩ lướt nhẹ trên phím đàn khi trầm khi bổng, dặt dìu, êm ái. Xung quanh là con sông chảy hiền hòa ôm vào lòng nó những dãy núi mù sương…

Rồi bỗng nhiên, nhịp đàn nhanh dần, réo rắt những dịp dồn dập nhau. Tưởng chừng như cả trái tim người nghệ sĩ cũng rung lên với nhịp thở gấp gáp. Ta lại như thấy mình giữa một khung cảnh sơn thủy hữu tình, một ngọn núi xa xa, một dòng thác chảy mạnh mẽ. Dòng nước cuộn sóng tung bọt trắng xóa.

Con nước chảy từ trên cao hòa mình vào dòng nước lớn. Khung cảnh ấy có thể hình dung là “lưu thủy”. Kết lại bản nhạc vẫn là những điệu âm réo rắt rồi nhỏ dần nhỏ dần như dòng chảy đang dần về một nơi xa lắm.
Bản nhạc không chỉ đẹp ở giai điệu mà còn đẹp như một bức tranh hữu tình. Đôi khi giữa dòng đời hối hả, dành ra một khoảng lặng để lắng nghe “Cao sơn lưu thủy“, ta lại thấy tiếng đàn như rót vào tim những thanh âm trong trẻo nhất.

Một chút gì đó hoàn toàn thanh khiết không vướng bụi trần. Đó là tinh hoa của trời đất, của tình người tri cố, của những tâm hồn cô độc tìm thấy nhau giữa cuộc đời nhiều oan trái. Để rồi mỗi sáng thức dậy sẽ lại thấy lòng mình thanh thản và nhẹ tênh. Và lại thấy như có tiếng đàn vẫn réo rắt, du dương ngay trong chính tâm hồn mình…

Giphy

L’Aventura

C’est la musique
Qui nous fait vivre tous les deux
Et l’on est libre de partir demain où tu veux
C’est ça que j’aime, chanter partout avec toi
Le jour se lève, on prend l”avion et l”on s”en va
L’aventura
C’est la vie que je mène avec toi
L’aventura
C’est dormir chaque nuit dans tes bras
L’aventura
C’est tes mains qui se posent sur moi
Et chaque jour que Dieu fait mon amour avec toi
C’est l’aventura
Quand tu m’embrasses tout est nouveau sous le soleil
Les jours qui passent ne sont jamais, jamais pareils
Prends ta guitare, de quoi d”autre avons-nous besoin ?
Que notre histoire ne tienne plus qu”en un refrain
L’aventura
C’est dormir chaque nuit dans tes bras
L’aventura
C’est tes mains qui se posent sur moi
Et chaque jour que Dieu fait mon amour avec toi
C’est l’aventura

Dịch ý

Đó là âm nhạc
Điều sẽ cho chúng ta được cùng sống
Và được tự do đi tới nơi nào mà anh muốn
Đó là điều anh thích,
hát bên em mọi lúc, mọi nơi
Ngày lên
mình lấy máy bay và lên đường
Một chuyến viễn du vào đời
anh muốn chung đôi
Đó là giấc ngủ mỗi đêm
trong vòng tay em mềm mại
Đó là bàn tay người đặt nhẹ lên anh
Và mỗi ngày Thượng Đế ban tặng
cho anh tình yêu là em đó
Khi em hôn anh,
tất cả trở nên mới mẻ dưới ánh mặt trời
Mỗi ngày đi qua không bao giờ là quá vắng
Chúng ta đâu có cần gì
ngoài tiếng đàn chùng chung phím
Câu chuyện tình của đôi ta sẽ là bất tận đoạn dòng .

Leave a comment »

Snowflake ( Những bông tuyết )

Oh ,  the weather outside  is  frightfull

But the fire is  so  delightfull

and since we’ve no place to go

Let it snow , let it snow ,  let it snow

It doesn’t show sight of  stopping

And  I brought some corn for popping

The lights are turned way down low

Let it snow , let it snow , let is now

When we finally  kiss good night ,

How I’ll hate going out in the  storm

But if you really hold me tight ,

All the way home  I’ ll be warm

The fire  is  slowly  dying ,

And , my dear , we ‘re  still good- bye- ing

But as long as  you love me  so

Let it snow ,  let it snow  , let it snow .

80d6bad7648675630c6d20fff7e84511

«­·´¯`º«- ¤(¯`•.¸†(¯°•.(¯`Love´¯)•°¯).•°»».¸¸.·´¯`’•.¸(¯`’•.†(¯`·.*.·´¯)†.•’´¯)¸ .•.¸.»»º´¯`·­»Mùa đông lạnh nhưng rất lãng mạn, nắng của mùa đông yếu nhưng đủ làm ấm trái tim một ai đó. Noel là dịp bạn và những người xung quanh tận hưởng những giây phút ngọt ngào của tình yêu thương. Đừng đóng chặt trái tim mình, hãy mở cửa trái tim để biết rằng giữa mùa đông mình vẫn thấy ấm áp. •.(¯`°´¯).• ¤*•,¸.¸, •*¤*•,.• ¤*•,¸.¸, •*¤*•,¸.MERRY CHRISTMAS, ^^! .

o9CMkqyVyB

Một Quyển sách cho mùa giáng sinh

Giáng sinh có lịch sử rất lâu đời .Tuy nghe có vẻ khó hiểu, nhưng thật ra nó đã bắt nguồn từ hàng thế kỷ trước khi chúa Jesus được sinh ra .Sự tồn tại dài lâu của Giáng sinh đã chứng tỏ rằng nó có một vị trí quan trọng trong cuộc sống của chúng ta .Thế giới mà không có Giáng sinh thì sẽ buồn tới chừng nào. Nếu giáng sinh không tồn tại thì hẳn chúng ta cũng phải tự tạo ra nó thôi!

Mặt trời chết dần

80390965_10162766146415022_8984209557525889024_o

Năm 1843, tiểu thuyết gia người Anh Charles Dickens sáng tác một tác phẩm mà sau đó nhanh chóng trở thành câu chuyện về Giáng sinh nổi tiếng nhất thế giới.Với tựa đề A Christmas Carol ( Đoản khúc Giáng sinh ), câu chuyện kể về kẻ cho vay nợ Ebenezer Scrooge – một” lão tội đồ ki bo, bủn xỉn , keo kiệt, hà tiện, tham lam ” bị ma quỷ ghé thăm trong đêm Giáng sinh. Chúng cho lão thấy có rất nhiều người khó bất hạnh trong mùa giáng sinh và khuyên lão giúp đỡ họ.Đồng thời những hồn ma này cũng cho Scrooge thấy được một kỳ Giáng sinh vui vẻ lý tưởng thời Victoria là như thế nào. Tiểu thuyết (Đoản khúc Giáng sinh) của Dicken được sáng tác dựa trên hư cấu chứ không phải sự thực.

Sách của tôi đây không phải “Đoản khúc Giáng sinh”

80741988_10162766068450022_849293443065708544_o

Snowflake

Jim  Reeves

Hey-ey-ey snowflake
My pretty little snowflake
Ooh, ooh, the change in the weather
Has made it better for me.
Hey-ey-ey snowflake, my pretty little snowflake
You’ve got me warm as a fire
With the burning desire for you.

Snow was falling when love came calling
On this lonely heart of mine.
You were standing there with snow flaked in your hair.
You kept stalling while my thoughts were calling
On every way I knew
For one excuse to get acquainted with you

Then I said
Snow flake my pretty little snowflake
Ooh, ooh, the change in the weather
Has made it better for me.
Hey-ey-ey snowflake, my pretty little snowflake
You’ve got me warm as a fire
With the burning desire for you.

The ice was breaking and
Love was waking in a winter wonderland.
When I felt you slip your fingers in my hand.
Now snow is gleaming and
I’m not dreaming I know this is for real.
The love I have is too much to conceal.

Hey-ey-ey snowflake
My pretty little snowflake
Ooh, ooh, the change in the weather
has made it better for me.
Hey-ey-ey snowflake, my pretty little snowflake
You’ve got me warm as a fire
With the burning desire for you…

108003-FB~A-View-of-a-Snow-Covered-Bridge-in-the-Woods-Posters

Dịch ý

Này đóa hoa tuyết
Đóa hoa tuyết bé bỏng đáng yêu của ta
Ôi, sự  đổi thay của thời tiết
Làm cho không gian tuyệt vời hơn
Này đóa hoa tuyết bé bỏng đáng yêu của ta
Ngươi làm ta ấm áp như lửa hồng
Với khao khát cháy bỏng dành cho ngươi

Tuyết lất phất khi tình yêu gọi cửa
Trong trái tim cô đơn của tôi
Em đang đứng đó với những đốm tuyết lả tả trên tóc
Em cứ tránh né trong khi suy nghĩ của anh réo gọi
Bằng mọi cách mà anh biết
Để có cớ làm quen với em

Và anh đã nói
Này đóa hoa tuyết
Đóa hoa tuyết bé bỏng đáng yêu của ta
Ôi, sự đổi thay của thời tiết
Làm cho không gian tuyệt vời hơn
Này đóa hoa tuyết bé bỏng đáng yêu của ta
Ngươi làm ta ấm áp như lửa hồng
Với khao khát cháy bỏng dành cho ngươi

Băng đang vỡ và
Tình yêu thức giấc trong mùa đông xứ thần tiên
Khi anh cảm nhận từng ngón tay em đan vào tay anh
Giờ đây tuyết đang óng ánh và
Anh không mơ, anh biết điều này là sự thật
Tình yêu anh có quá tràn trề để có thể che giấu

Này đóa hoa tuyết
Đóa hoa tuyết bé bỏng đáng yêu của ta
Ôi, sự  đổi thay của thời tiết
Làm cho không gian tuyệt vời hơn
Này đóa hoa tuyết bé bỏng đáng yêu của ta
Ngươi làm ta ấm áp như lửa hồng
Với khao khát cháy bỏng dành cho ngươi…

Leave a comment »

Serenata ( Chiều tà )

Enrico Toselli (13/3/1883 – 15/1/1926) là nghệ sĩ dương cầm, nhà soạn nhạc nổi tiếng người Ý. Ngay từ lúc trẻ, ông đã bắt đầu sự nghiệp sáng chói của mình như là một nghệ sĩ piano cho các buổi hòa nhạc ở Ý, Châu Âu và Bắc Mỹ với danh tiếng lẫy lừng. Ông đã sáng tạc rất nhiều bài hát, cùng với hai vở nhạc kịch nổi tiếng (La cattiva Francesca – 1912 và La principessa bizzarra – 1913). Một trong những bản nhạc nổi tiếng nhất của ông chính là bản “Serenata” này đây

Tôi yêu thích  bản dạ khúc này qua giọng hát ru của mẹ tôi , mẹ tôi yêu thích nhạc cổ điển và đây lại là bản nhạc mà ông ngoại tôi vẫn thường đàn mangdolin vào những buổi chiều xưa . Có hai bản nhạc mang hai cái tên giống nhau Serenade và Serenata , cả hai bản này đều có giai điệu nhạc rất hay . Seranade có tên tiếng Việt là Dạ Khúc và Serenata có tên tiếng Việt là Chiều Tà  . Những nốt nhạc du dương như  đưa ta vào tiên cảnh , ta xa rời chốn thương đau .

Chiều tà

Tác giả: Enrico Toselli

Lời Việt: Phạm Duy

Lắng trầm tiếng chiều ngân 
Nhạc dặt dìu ái ân 
Người ôi ! Nhớ mãi cung đàn 
Năm tháng phai tàn 
Duyên kiếp vẫn còn lỡ làng 
Đã quên hết sầu chưa 
Lời này là tiếng xưa 
Quỳ dâng dưới nắng phai mờ 
Bên gối ơ thờ 
Ôi tiếng tơ tình mong chờ 
Chiều êm êm đưa duyên về người 
Đàn triền miên nắn tiếng sầu đời 
Người hỡi! 
Đến bên tôi nghe lời xao xuyến 
Như chuyện thần tiên. 
Niềm mơ xưa là đó 
Cho ta nâng niu lời ca 
Chiều mơ không gian 
Hờ hững cõi Thiên Đàng 
Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ 
Xin hãy lắng nghe bao lời thơ chiều tà 
Nhạc chiều của chúng ta 
Là câu ân ái muôn đời 
Bóng đã xế rồi 
Hãy nép trong lòng cõi đời. 
Tình Yêu mãi mãi…

Tumblr_o7htmlQpBt1r4or01o1_400

Serenade (dạ khúc) là một khái niệm trong âm nhạc, chỉ những bản nhạc viết về nỗi nhớ hoặc tình cảm của tác giả đối với người yêu, người bạn thân thiết trong khung cảnh đứng bên cửa sổ lúc chiều tà. Trong âm nhạc có rất nhiều bản nhạc, ca khúc mang tên “Serenade”/”Serenata” (quốc tế) hoặc “Dạ khúc” (Việt Nam), đa số chúng đều rất tình cảm và có gì đó thật da diết. Nhưng nổi tiếng nhất có lẽ là bản “Serenade” của Schubert, và bản Serenata của Enrico Toselli .

“Serenade” (hay còn gọi là “Serenata”), nghĩa là khúc ban chiều – nhạc theo phong cách lãng mạn. Bản Serenade thường chơi vào buổi chiều tà, ở ngoài trời, và ngày xưa thường ngay dưới cửa sổ nhà người yêu. Cho đến bây giờ, có hai bài viết theo thể Serenade nổi tiếng nhất mà chưa có bài nào vượt qua được hai bài bất hủ này. Đó là “Serenade” của Schubert và “Serenata” của Enrico Toselli.

Những nhà bình luận đã nói về vẻ đẹp của những bản Serenade:

” Những lời nỉ non, thổn thức của ca từ quyện với một giai điệu lãng mạn, quyến rũ, các bản Dạ Khúc là một thông điệp tình yêu chuyển tải bẳng âm nhạc tuyệt vời.

Nhưng hơn thế, “Dạ Khúc” còn là một bức tranh toàn bích, sâu lắng… mang dáng dấp hơi thở không chỉ của thời đại đó mà của muôn mọi thời đại. Các nhạc sĩ thiên tài đã nói lên tiếng lòng mình trong thời khắc đêm về, ngoài niềm khắc khoải thường tình về tình yêu đôi lứa, còn như thân phận con người nhỏ nhoi đầy bất trắc trước mênh mông vũ trụ.

Bài nhạc có giai điệu rất đẹp, trữ tình, lai láng, với những tiếng chim hót líu lo, không trầm mặc, buồn nhưng vẫn phảng phất đâu đó niềm hy vọng và hoài bão hướng thiện. Một bức tranh tuyệt mỹ. Các nhạc sĩ thiên tài như nói lên tiếng lòng của muôn người, muôn thế hệ…”

Serenade (khúc nhạc chiều) có thể là một bản tình ca dành tặng cho một cá nhân, được biểu diễn dưới cửa sổ vào lúc chiều tối, đối lập với thể loại aubade (khúc nhạc sớm). Nhưng loại serenade quan trọng nhất và thịnh hành nhất trong lịch sử âm nhạc là một tác phẩm viết cho hòa tấu khí nhạc quy mô lớn gồm nhiều chương, gần giống với các thể loại divertimento và cassation.

So với các thể loại tác phẩm nhiều chương viết cho hòa tấu lớn khác (giao hưởng chẳng hạn), serenade thường có tính chất nhẹ nhàng, thanh thoát hơn. Khi soạn serenade, nhà soạn nhạc coi trọng tính chất du dương hơn là việc phát triển chủ đề hay sức mạnh kịch tính .

Âm nhạc phương Tây có mấy thể điệu lấy tên của thời điểm trong ngày: “Serenade”, “Nocturne” chẳng hạn.

“Serenade” là nhạc theo phong cách đặc biệt lãng mạn: buổi chiều tà, mặt trời vừa lặn, trăng vừa lên, một chàng lãng tử si tình đem đàn đến đứng dưới bao-lơn của một nàng thục nữ mà hát lời tỏ tình. Câu mở đầu nơi bài hát “Một Buổi Chiều Mơ” của T H khi xưa đã diễn tả đúng cái khung cảnh đó:” Êm đềm ánh trăng lan, màu sáng huy hoàng qua lầu nàng ..” Ấy là lúc chàng đang đứng dưới “balcon” (tiếng Pháp) nhà người đẹp mà bắt đầu lên giây đàn!

Nhưng đến khuya rồi thì người đẹp đã đi ngủ mất đất, chàng nghệ sĩ thay vì “tỏ tình” thì chỉ còn có nước ôm đàn về nhà mà “tự tình”. Âm hưởng của một thứ “Tự Tình Khúc” nơi thể điệu “Nocturne” tương đối rõ nét là vì thế! (tỷ dụ như bài rất nổi tiếng “Nocturne en Mi bemol majeur” của Chopin). Nếu âm hưởng của các bản Serenades la dìu dặt, réo rắt thì âm hưởng nơi thể điệu “Nocturne” thường là “sầu lắng” (theo nghĩa “profound”), thanh thoát, trầm mặc.

Mà cái thời người ta viết ca khúc theo thể Serenade thì tuy gọi là “lãng mạn”, trữ tình, thế nhưng ý nhạc không tầm thường ở cái mục chỉ là chuyện tình duyên đôi lứa (Xét cho cùng thì “Nhạc Tiền Chiến” mang rất rõ phong cách của thể Serenade và Nocturne khi xưa ở phương Tây)

Hai bài nổi tiếng nhất từ xưa đến giờ, viết theo thể Serenade: “Serenade de Schubert” và bài “Serenata” của Enrico Tosselli, người Ý Hình như cho đến bây giờ chưa có bài nào theo thể điệu này mà vượt qua được hai cái bài bất hủ ấy! Mà của đáng tội khi hai ông nhạc sĩ viết hai bản nhạc đó thì nào có phải là họ viết ca khúc. Hai ông chỉ viết nhạc, dùng “ngôn ngữ” của nhạc để nói lên thứ tình cảm mà nghe qua là thấy ngay vai trò của không gian, của thiên nhiên nhiều hơn là con người.

Trong opera và nhạc cổ điển, nữ cao trữ tình (lirico soprano) được định nghĩa là một loại giọng nữ cao ấm áp, có độ sáng, giàu âm sắc, âm khu trung đầy đặn, bay bổng, mềm mại, thường thể hiện vai những người phụ nữ hiền lành, yếu mềm.

Có hai loại nữ cao trữ tình là full lirico soprano (nữ cao trữ tình đầy đặn) và light lirico soprano (nữ cao trữ tình mảnh).

Đặc trưng của full lirico soprano là âm sắc đầy đặn, có độ dày, khỏe, legato (hát liền note) phát triển với full voice (hát toàn giọng), có khả năng điều chỉnh âm lượng vừa phải trên quãng cao, âm lượng chắc chắn ở những quãng hát dài hơi.

Đặc trưng của light lirico soprano là âm sắc mảnh, sáng, có khả năng chuyển giọng và pha giọng nhanh chóng, thực hiện kĩ thuật hoa mĩ dễ dàng hơn.

Comments (1) »

Serenade ( Dạ khúc )

Serenade – Khúc nhạc chiều trong lòng người im vắng
Khi tôi muốn ca hát về tình yêu thì tình yêu lại biến thành đau khổ
Nhưng khi tôi chỉ muốn hát về đau khổ thì đau khổ lại hoá thành tình yêu.
22bce72f87a8ea2da5e6315cf3ba1c11

Không biết đã bao nhiêu lần tôi nghe giai điệu của Serenade . Giai điệu chậm trôi như từng sợi hoàng hôn buông thả nhẹ nhàng khi màu đêm đang dần buông xuống . Có chút gì đó như  lắng đọng vô hình . Một nỗi buồn vô cớ bỗng chợt xâm chiếm lấy tâm hồn , dẫu cho ngay cả lúc đôi mắt trong màu bình yên . Từng tiếng réo rắt của âm đàn Violin như  thôi miên người nghe vào một buổi chiều xa lắc , một buổi chiều như hiện hữu bỗng chốc hoá xa xăm .

Trong âm nhạc , Serenade được biết đến như  các sáng tác hoặc một hình thức mang tính biểu diễn . Vào thời kỳ âm nhạc cổ điển thịnh hành , Serenade là những bản nhạc được biểu diễn dưới những buổi chiều tà , thường được cất lên giai điệu dưới những khung cửa sổ dành riêng cho người tình hoặc bạn bè . Thói quen ấy bắt đầu vào thời kỳ Phục Hưng cho đến ngày nay vẫn còn tồn tại ở một số nơi trên đất Châu Âu
Tính thịnh hành của Serenade trong lịch sử  âm nhạc là sáng tác dành cho những dàn hoà tấu lớn . Đã có rất nhiều nhạc sĩ thiên tài sáng tác về thể loại Serenade như Tchaikovsky , Josef Suk viết dành riêng cho nhạc cụ dây . Richard Strauss , Max Reger , Edward Elgar , Jean Sibelius … viết Serenade theo dòng lãng mạn . Có thể kể đến những bản Serenade nổi tiếng như  Serenade cho Tenor , tù và và đàn dây của Benjamin Britten , Serenade cho Piano của Stravinsky , Serenade cho kèn Baritone và tốp ca của Arnold Schoenberg . Nhưng có thể nói bản Serenade phổ biến và nổi tiếng nhất , đi sâu , lắng đọng trong lòng người yêu âm nhạc là bản Serenade của Franz Schubert được viết vào năm 1826 . Thời gian trôi qua nhưng bản Serenade ấy vẫn bất tử , vẫn lay đọng mãnh liệt với mỗi người khi lắng nghe .

Serenade 
Leise flehen meine Lieder
Durch die Nacht zu dir;
In den stillen Hain hernieder,
Liebchen, komm zu mir!
Flüsternd schlanke Wipfel rauschen
In des Mondes Licht;
Des Verräters feindlich Lauschen
Fürchte, Holde, nicht.
Hörst die Nachtigallen schlagen?
Ach! sie flehen dich,
Mit der Töne süßen Klagen
Flehen sie für mich.
Sie verstehn des Busens Sehnen,
Kennen Liebesschmerz,
Rühren mit den Silbertönen
Jedes weiche Herz.
Laß auch dir die Brust bewegen,
Liebchen, höre mich!
Bebend harr’ ich dir entgegen!

Komm, beglücke mich!

KdFJVZ6gJrmgSp11ZxSlpCLDyqM

Dịch ý

Những bài hát của tôi nhẹ nhàng cầu khẩn
Xuyên qua đêm thâu;
Trong sự lặng yên dưới những lùm cây,
Người yêu, hãy đến bên tôi
Những ngọn cây mảnh dẻ lấp lánh khe khẽ thì thầm
trong ánh trăng;
Holde, đừng e ngại
những kẻ bội phản rình rập lắng nghe.
Người có nghe những cơn gió đêm?
Ồ, chúng đang khẩn cầu người,
Với giọng than vãn ngọt ngào
Chúng đang khẩn cầu tôi.
Chúng hiểu được nỗi khát khao trong lồng ngực,
Chúng biết nỗi đau của tình yêu,
Với những nốt nhạc bạc, chúng làm rung động
từng trái tim yếu đuối.
Hãy để lồng ngực rung lên
Yêu thương, lắng nghe tôi!
Run rẩy, tôi chờ đợi
Hãy đến, cho tôi hạnh phúc!

Lời dịch nghĩa bằng tiếng Anh của phần lời bản “Serenade”:

My songs quietly implore you through the night;
down to the silent wood my love, come to me!

The tree tops whisper in the light of the moon;
Don’t be afraid, my love, no-one will observe us.

Can you hear the nightingales?
Oh! They implore you,
their sweet lament
pleads with you on my behalf.

They understand the yearning I feel,
they know love’s tor ture,
with their silvery notes
they touch every soft heart.

Chuyển thể sang lời Việt

Đợi chờ em, trong màn đêm quạnh vắng. Muôn tiếng thanh âm cung đàn ngân…
Mượn làn gió, mang về bên lầu vắng … Nơi xa, réo rắt câu tình ca
Hòa trong tiếng chim muông đang thầm thì … Chim còn ríu rít đê mê
Như lời anh nói thầm thì
Và bên ấy … Vang trong đêm vọng về, bao lời đắm đuối say mê
Của người tha thiết tình si…
Xào xạc tiếng gió lùa trên cành lá. Gió hát như tim anh rộn vang
Thì xin làn gió nhắn gửi tâm sự đến nơi xa. Em hay chăng tình ta?
Và khi vẵng nghe chim muông rộn ràng, nghe lời gió hát mênh mang
Đấy lời anh tiếng than van.
Đừng e ấp, nói với nhau bao lời… Tim nồng chan chứa hân hoan
Yêu người mãi với thời gian
Lòng này muôn muôn kiếp sẽ yêu người … Thề nguyền mãi không rời ….
Nhé … khi đã yêu ai rồi yêu suốt đời …
Nơi này anh vẫn mong chờ … Mong chờ em mãi, người ơi!

Đó là nguyên bản của Serenade bằng tiếng Đức . Người nghệ sĩ với cuộc đời mỏng manh, ngắn ngủi ấy mang theo một vết thương khắc dấu trong trái tim mình nhưng vẫn bỏng cháy khao khát cuộc sống , khao khát yêu thương . Serenade với sự dung dị nhưng siêu phàm , giản đơn nhưng đằm thắm . Khúc dạo đầu bằng tiếng Violin mang Serenade chợt uốn cong lên rồi rơi xuống tận cùng của tâm hồn . Những tiết tấu nhảy lên cao trào cùng với phần đệm hoà âm đầy xao động . Khi tiếng hát ngân lên cất tiếng gọi người tình , nhạc dâng lên cao rồi chìm sâu xao xuyến trong nỗi sầu muộn khôn nguôi . Nhưng đâu đó vẫn thảng hoặc niềm hy vọng , hy vọng ngay trong niềm tuyệt vọng , trong sáng nhưng mãnh liệt , nồng nàn mà thiết tha

Tôi thích hơn cả khi được lắng nghe Serenade cất lên với âm chủ Violin và phần nhạc đệm Piano . Bởi giản đơn khi ấy tôi được thả hồn với nỗi buồn , với những buổi chiều theo trí tưởng tượng . Và có lẽ tiếng Violin mới có thể chuyển tải đầy đủ hết được hồn của Serenade , cứ chậm buồn , cứ vang vọng , cứ  da diết , cứ dần buông như  ánh nắng cuối ngày rải trải lên màu lá , chút bâng khuâng cứ lay lắt hồn người . Bởi khúc nhạc không lời nên không gian chợt mênh mông im vắng . Và cũng vì không lời nên âm điệu huyền ảo , lắng đọng hơn
Tuy nhiên cùng với dòng chảy của thời gian , cùng với sự  bất tử  của mình . Serenade được chuyển nghĩa qua nhiều ngôn ngữ , và được chuyển thể thành muôn vẻ những câu chuyện tình khác nhau. Và một trong những chuyển thể ấy tôi tìm thấy sự  đồng cảm cho riêng mình . Khi nhạc sĩ P D viết lời trên nền nhạc Serenade , Chút lãng mạn và không gian của một buổi chiều xa xưa chợt nhiên tái hiện

Đợi chờ em , anh ngỏ lời ước nguyện
Đến bên em khi chiều buông
Cảnh rừng vắng , nơi rừng chiều lắng
Tiếng ca yêu đương đang chờ mong
Kìa trong lá , thoáng nghe lời thì thầm
Chim làm xao xuyến trăng thanh
Chim làm rung trái tim anh
Nào ai thấy , ai nghe được nào !
Tình ta hoà trong ánh trăng sao
Yêu … lòng ta đến tìm nhau

Một không gian chờ đợi , một con tim chờ đợi , một tình yêu khao khát nỗi chờ mong . Lời ước nguyện hình như vẫn chìm sâu hun hút , vẵn im vắng như chưa từng được thốt lên . Tình yêu và nhịp đập yêu thương của trái tim hẳn nhiên cũng như cảnh rừng vắng, chất chứa khôn nguôi những điều không thể nói . Nhưng tiếng nói của tình yêu đâu hẳn cứ phải bật thốt thành lời , khi mà tình yêu đơn giản là những điều không thể nói . Hãy cứ để lời nhắn gửi ấy được tan vào không gian , tan vào thời gian , tan vào nỗi chờ mong , tan vào tiếng lao xao của lá non thì thầm xao xuyến . Đến một lúc nào tình yêu như dẫn lối hai tâm hồn hoà tiếng gọi tìm nhau trên lối vắng hẹn hò

Để lòng anh vỗ cánh vút bay lên
Người yêu hỡi có hay …
Trái tim anh đang như biển dâng sóng trào
Hỡi nàng xuân ngát thương yêu
Anh chờ em hát cùng anh
Khúc ca ban chiều …

Lời ca vút cao lên như tình yêu chắp cánh ,thăng hoa theo từng cung bậc trào dâng . Chỉ có tình yêu mãnh liệt và mênh mông như  đại dương mới có thể miên man dâng trào như  chưa từng mỏi mệt . Chỉ có thể như mùa xuân mới thẳm xanh một tình yêu tận cùng mướt mát , tận cùng đam mê , tận cùng sống , tận cùng niềm hy vọng . Và cũng chỉ có tình yêu , sự  khắc khoải mới có thể miên man từng câu hỏi “ Người yêu hỡi có hay …”
Câu hỏi ấy chảy dài như vô tận cho đến khi nào “ người yêu “ biết đến mới thôi . Như  từng đợt gió , từng đợt nắng , từng cánh chim … chạm vào bóng tối . Để niềm thương yêu , nỗi nhớ nhung da diết hoá thân vút lên và lặng xuống như Khúc ca ban chiều , chầm chậm buông khi ánh ngày đang tắt . Như  con tim tìm thấy được con tim . Như  đôi lứa tìm thấy nhau trong mòn mỏi đợi chờ . Những lời nỉ non, thổn thức của ca từ  quyện với một giai điệu lãng mạn, quyến rũ, bản Serenade của Schubert là một thông điệp tình yêu chuyển tải bẳng âm nhạc tuyệt vời, một bài lied hoàn hảo cho những tình nhân tỏ tình khi màn đêm đang bắt đầu buông

Có nhiều khi người nghệ sĩ viết nên một tác phẩm vĩ đại chỉ trong một thoáng giây . Bởi vào tích tắc thời gian ấy tâm hồn người nghệ sĩ đã nhập thể vào tiếng gọi rung động và hình dáng của thiên tài . Franz Schubert cũng vậy , theo Von Hellborn người viết về cuộc đời của Schubert , bản Serenade này ra đời vào một ngày Chủ Nhật năm 1826. Khi ấy, Schubert cùng một vài người bạn từ Potzleinsdorf trở về thành phố. Đi qua Wahring, ông thấy bạn mình là Tieze đang ngồi bên chiếc bàn trong khu vườn của Zum Biersack. Trước mặt Tieze là một cuốn sách, và Schubert lật lướt qua nó. Đột nhiên, ông dừng lại, chỉ vào một bài thơ của Ludwig Rellstab, nói như reo lên: “Một giai điệu tuyệt vời vừa vang lên trong đầu tôi, giá mà tôi có giấy chép nhạc bây giờ”. Herr Doppler liền vẽ một vài khuông nhạc trên mặt sau tờ hóa đơn, và trong sự  huyên náo của quán ăn ngày Chủ nhật, giữa tiếng dao nĩa, giữa những người bồi bàn hối hả chạy qua lại, Schubert đã viết nên bản Serenade bất hủ của mình . Và cho những tâm hồn người đang và mãi rung động , thổn thức trước tình yêu .

0evwdntlcs8

Franz Schubert chỉ sống một cuộc đời rất ngắn ngủi 31 năm nhưng đã kịp để lại cho đời một khối lượng kiệt tác đồ sộ ở nhiều thể loại. Và trung tâm của khối kiệt tác ấy, nổi bật nhất chính là bản Serenade, mà người ta đã quen gọi liền với tên ông: Serenade Schubert…

Từ một câu chuyện tình rất đỗi trớ trêu của Franz Schubert…tới bài Serenade bất hủ

Franz Schubert (1797-1728) là nhạc sĩ thiên tài thuộc dòng nhạc lãng mạn 

Bài Serenade bất hủ này là Franz Schubert sáng tác là để tặng sinh nhật cho một thiếu nữ mà ông thầm yêu trộm nhớ. Ở châu Âu ngay từ thời trung cổ các chàng trai thường có lối tỏ tình bằng cách mượn âm nhạc, ban đêm đến đứng dưới cửa lầu “người đẹp” tự thể hiện bằng tiếng đàn và giọng hát của chính mình.

Những bài nhạc lãng mạn  này gọi là “serenade”. Serenade thời Trung cổ và Phục Hưng được biểu diễn không theo một hình thức đặc biệt nào, ngoại trừ nó được một người hát tự đệm bằng nhạc cụ có thể mang theo được ( guitar, mandolin… ).

Để làm cho nàng bất ngờ, Schubert nhờ một bạn thân là ca sĩ, trình bày ngay dưới cửa sổ nhà nàng. Tối đó, người ta bí mật khiêng cây đàn piano vào trong vườn, tất cả đã sẵn sàng cho buổi biểu diễn lãng mạn và độc đáo. Thế nhưng, Schubert lại quên không đến. Trớ trêu thay, cô gái lại đem lòng yêu chính chàng ca sĩ, chứ không dành trái tim cho Schubert.

Trớ trêu thay, cô gái lại đem lòng yêu chàng ca sĩ, chứ không yêu Schubert
Trớ trêu thay, cô gái lại đem lòng yêu chàng ca sĩ, chứ không yêu Schubert 

Lời bài hát vô cùng da diết như cõi lòng của người nhạc sĩ …

Lời Việt dịch từ nguyên gốc tiếng Đức:

Đêm khuya vẳng tiếng anh hát thầm thì, dưới chòm cây tĩnh lặng. Đến đây hỡi người! Gió đùa lá xào xạc dưới trăng; đừng sợ chi kẻ phản trắc rình rập đâu đó. Em nghe chăng tiếng họa mi vang rền. Chúng gọi em đấy, chúng chuyển lời của anh cho em, vì chúng hiểu nỗi khắc khoải con tim, nỗi đau tình si. Giọng hót vang của chúng làm mỗi trái tim nồng nàn bớt thổn thức. Người yêu hỡi, em hãy để cho tiếng chim ca trong tim… Anh đang run rẩy, bồi hồi chờ em nơi đây. Đến đây chúc mừng anh!

Chim sơn ca chỉ hót ban ngày, chỉ họa mi mới hót ban đêm, sơn ca hót vang lừng khi đang bay, họa mi hót vang cả cánh rừng.

Lời bài hát tiếng Việt:

(Nhạc sĩ Phạm Duy dịch)

Đợi chờ em, trong màn đêm quạnh vắng. Muôn tiếng thanh âm cung đàn ngân…
Mượn làn gió, mang về bên lầu vắng… Nơi xa, réo rắt câu tình ca
Hòa trong tiếng chim muông đang thầm thì… Chim còn ríu rít đê mê
Như lời anh nói thầm thì.

Và bên ấy… Vang trong đêm vọng về, bao lời đắm đuối say mê
Của người tha thiết tình si…

V
Vang trong đêm vọng về, bao lời đắm đuối say mê, của người tha thiết tình si 

Xào xạc tiếng gió lùa trên cành lá. Gió hát như tim anh rộn vang
Thì xin làn gió nhắn gửi tâm sự đến nơi xa. Em hay chăng tình ta?
Và khi vẳng nghe chim muông rộn ràng, nghe lời gió hát mênh mang
Đấy lời anh tiếng than van.Đừng e ấp, nói với nhau bao lời… Tim nồng chan chứa hân hoan
Yêu người mãi với thời gian
Lòng này muôn muôn kiếp sẽ yêu người… Thề nguyền mãi không rời….
Nhé… khi đã yêu ai rồi yêu suốt đời…
Nơi này anh vẫn mong chờ… Mong chờ em mãi, người ơi!

Bình luận của giới nghệ thuật về Serenade Schubert: Một bức tranh toàn bích

“Những lời nỉ non, thổn thức của ca từ quyện với một giai điệu lãng mạn, quyến rũ, bản Dạ Khúc Schubert là một thông điệp tình yêu chuyển tải bẳng âm nhạc tuyệt vời, một bài nhạc hoàn hảo cho kẻ tỏ tình trong đêm.

Nhưng hơn thế, nhạc phẩm “Dạ Khúc” của Schubert là một bức tranh toàn bích, sâu lắng… mang dáng dấp hơi thở không chỉ của thời đại ông mà của muôn mọi thời đại. Nhạc sĩ thiên tài đã nói lên tiếng lòng mình trong thời khắc đêm về, ngoài niềm khắc khoải thường tình về tình yêu đôi lứa, còn như thân phận con người nhỏ nhoi đầy bất trắc trước mênh mông vũ trụ.

Số phận con người nhỏ nhoi bất trắc trong vũ trụ mênh mông 

Bài nhạc có giai điệu rất đẹp, trữ tình, lai láng nhưng không trầm mặc, buồn nhưng vẫn phảng phất đâu đó niềm hy vọng và hoài bão hướng thiện (tác dụng bởi việc chuyển cung từ thứ sang trưởng ở đoạn kết). Schubert như nói lên tiếng lòng của muôn người, muôn thế hệ…”

 

Leave a comment »